Thứ Ba, 25 tháng 8, 2015

Làng Quỳnh có một lão trọc phú. Lão này đã dốt lại thích học làm sang, thỉnh thoảng mò đến nhà Trạng, đòi mượn sách. Tất nhiên lão có mượn được sách về thì cũng biết gì đâu đọc. Quỳnh bực lắm, một bận, thấy lão lấp ló đầu cổng, Quỳnh vội vác ngay chiếc chõng tre ra sân, cởi áo nằm phơi bụng. Lão trọc phú bước vào, thấy lạ, hỏi:
– Thầy làm gì thế?
Quỳnh đáp:
– À! Có gì đâu! Hôm nay được cái nắng tôi đem phơi sách cho khỏi khô mốc
– Sách ở đâu?
Quỳnh chỉ vào bụng:
– Sách chứa đầy trong này!
Biết mình bị đuổi khéo, trọc phú lủi thủi ra về.
Bận khác, lão cho người mời Quỳnh đến nhà. Để rửa mối nhục cũ, lão bắt chước, đánh trần, nằm giữa sân đợi khách…
Quỳnh vừa bước vào, lão cất giọng con vẹt, bắt chước…
– Hôm nay được cái nắng tôi nằm phơi sách cho khỏi mốc
Bất ngờ Quỳnh cười toáng, lấy tay vỗ bình bịch vào cái bụng phệ mà nói;
– Ruột nhà ông toàn chứa những của ngon chưa tiêu hết phải đem phơi, chứ làm cóc gì có sách mà phơi!
Lão trố mắt kinh ngạc:
– Sao thầy biết?
Quỳnh lại cười toáng lên, lấy tay lắc lắc cái bụng béo ụ ị của lão:
– Ông nghe rõ chứ? Bụng ông nó đang kêu “Ong óc” đây này! Tiếng cơm, tiếng gà, tiếng cá, lợn… Chứ có phải tiếng chữ, tiếng sách đâu. Thôi ngồi dậy, mặc áo vào nhà đi.
Lão trọc phú lủi thủi làm theo lời Quỳnh, và ngồi tiếp khách một cách miễn cưỡng.
Nguồn: Tổng hợp.


Phơi sách, phơi bụng

Read More

Xưa kia, Quạ và Công chơi rất thân với nhau. Hồi đó Công vẫn còn rất xấu xí chứ không đẹp như bây giờ, Quạ và Công con nào con nấy bộ lông cũng đều xám xịt như vừa mới rúc ở bùn lên. Quạ và công vì biết mình xấu nên chỉ chơi với nhau chứ không dám chơi với những loài chim khác.

Riêng Công thì còn xấu hơn cả Quạ, đầu Công thì bé tẹo không hề cân xứng với người, thêm vào nữa là cái cổ Công thì dài ngoằng ngoẵng nên trông rất khó coi. Một hôm Quạ rủ Công:
– Ở đằng kia đang có người thợ vẽ tranh với đủ các màu vẽ, chúng ta hãy ra đó thừa cơ ông ấy không để ý thì trộm màu về để vẽ lên cho nhau, sửa sang lại bộ cánh cho đẹp.
Công gật gù nhận lời. Hôm đó người họa sĩ đang vẽ dở một bộ tứ bình cho người ta, màu vẽ còn bỏ lăn lóc bên cạnh người. Thừa dịp người họa sĩ ngủ say, Quạ và Công lẻn đến mò vào lấy trộm bút lông và màu vẽ rồi mang ra một con gò ở giữa hồ. Lần thứ hai Quạ và Công định lẻn vào lấy trộm tiếp màu vẽ thì người họa sĩ đã ngủ dậy. Chúng đành quay trở ra chiếc gò thì thấy chỉ lấy được mỗi một hộp mực tàu đen xì, một hộp mực xanh và một túi kim nhũ lấp lánh. Quạ bảo Công:
– Thôi như vậy cũng vẽ được rồi, ta bắt đầu vẽ cho nhau đi, để tôi vẽ trước cho anh.
Quạ bảo Công nằm xuống cho mình tô vẽ lên người, Quạ vốn rất khéo tay nên vẽ cho Công rất đẹp. Ban đầu quạ dùng mực xanh tô vào đầu, cổ và mình Công. Quạ tô đến đâu là liền rắc kim tuyến tới đó. Tô đến cái đuôi, Quạ bảo công phải xòe cái đuôi ra như cánh quạt để Quạ tô cho kỹ lưỡng. Ở mỗi chiếc lông đuôi của Công, Quạ vẽ những vòng tròn và tô bằng mực tàu, sau đó rắc kim nhũ rất đẹp.
Sau khi tô màu hoàn thiện cho Công, Quạ bắt Công phơi cái đuôi cho thật khô.
Tiếp đến là giờ đến lúc Công tô lại cho Quạ. Công thì vốn rất vụng về không hề khéo tay như Quạ nên cực kì lúng túng và không may cho Quạ là lúc đó thì mực xanh và kim nhũ cũng đã hết rồi.
Công đang loay hoay không biết là tô cho quạ thế nào thì bông nhiên Quạ khoang bay đến. Thời đó thì Quạ Khoang thuộc họ nhà Quạ và người nó chỉ một màu trắng toát như vôi. Chưa đáp xuống Quạ Khoang đã giục tíu tít:
– Anh Quạ, anh đang làm gì đó, mau mau bay về phương đông thôi
Quạ hỏi:
– Bay về phương đông để làm gì?
Quạ Khoang trả lời:
– Em nghe thấy mọi người nói rằng có tin ở đó có một trận đánh nhau rất to, nhiều xác chết lắm, đây là một dịp hiếm có của anh em nhà ta.
Quạ nghe nói đến thịt người thì rất thèm muốn. Quạ bảo Quạ Khoang:
– Thế à, nhưng để cho Thằng Công nó tô nốt cho tao bộ lông đã nhé, chịu khó chờ tao một chút!
Quạ khoang nói:
– Không được, anh em ta phải bay đến trước ban đêm…Ngày mai thì họ mang hết xác đi chôn rồi thì anh em ta còn gì để ăn nữa.
Nghe Quạ Khoang nói vậy, Quạ vô cùng sốt ruột giục Công:
– Thế mày tô gấp nhanh cho anh đi Công
Quạ Khoang cũng muốn có một bộ lông đẹp để diện với mọi người. Nó nói xen vào:
– Anh Quạ, em cũng muốn được ăn mặc chỉnh tề đẹp đẽ một chút, anh cho em tô một chút với
Quạ thấy Quạ Khoang nói vậy nên rất sẵn lòng chia sẻ một chút màu vẽ cho người em họ của mình. Công thì bị quạ giục, luống cuống nên đã trút một nửa số mực tàu lên đầu của Quạ. Mực cứ chảy tới nơi đâu trên mình Quạ là Quạ đen tới đó. Không những thế, Công vì bôi vội nên đã bôi cả mực vào mỏ và chân của Quạ làm cho Quạ từ đầu tới chân chỉ toàn một màu đen nhánh như là cột nhà cháy.
Đến lượt Quạ Khoang tô điểm, công trút hết sạch số mực còn lại lên người Quạ Khoang thành thử Quạ Khoang cũng đen không khác gì người anh họ mình. Duy chỉ mỗi phần cổ của Quạ Khoang là không dính mực do lúc mực chảy xuống, Quạ Khoang vội rụt cổ lại nên phần đó không bị mực thấm vào.
Nhìn thấy Công tô điểm cho Quạ Khoang, lúc đó Quạ mới nhận ra rằng mình đã quá dại dột khi giao phó sắc đẹp của mình cho Công vì Công quá vụng về. Nhưng mực đã tô rồi không thể làm gì được nữa, tức quá Quạ mắng cho Công một trận rồi cùng Quạ Khoang bay đi. Cũng kể từ khi đó, Quạ không bao giờ chơi với Công nữa.
Chính vì lý do trên mà chúng ta thấy ngày nay, loài công với bộ lông rất đẹp và sặc sỡ. Đi đâu họ hàng nhà Công cũng rất hãnh diện với vẻ đẹp của mình. Nhưng ngược lại, dòng dõi nhà Quạ thì lại đen thui như mực từ đầu tới chân, trong đó có Quạ Khoang là còn một chút ngấn trắng ở cổ do không bị mực thấm. Vì cảm thấy mặc cảm cho vẻ ngoài xấu xí của mình nên đi đâu Quạ cũng than thở: “Quạ xấu hổ, Quạ xấu hổ”.

Nguồn tổng hợp

Quạ và Công

Read More

Em làm cùng chỗ với tôi, cứ khờ khờ, dại dại làm sao ấy. Em vào làm sau tôi. Em trẻ măng, gương mặt đáng yêu nhưng hay buồn. Mà tôi thì chúa ghét đàn bà làm cái bộ mặt rầu rĩ. Cuộc đời vốn đã không dễ chịu, đừng tự tạo thêm cho mình áp lực mới phải. Vì thế, cho dù em đẹp, tôi cũng không ấn tượng với em.

Đám đồng nghiệp trong công ty đồn em thích tôi. Nhưng tôi không quan tâm lắm. Chuyện như thế vẫn thường xảy ra. Tôi không vỗ ngực nhận mình hút gái, nhưng có lẽ cái tính khi thi thoảng hài hước, lắm lúc bất cần đời của tôi lại cứ khiến chị em nhao nhao lên. Một gã trong công ty có vẻ lấy làm lạ khi tôi không đoái hoài đến em, mặc dù em thích tôi và mặc dù em đẹp hơn cả tỉ lần những cô gái mà tôi từng yêu chơi, thậm chí là từng lên giường:
- “Dạo này sao thế, em ấy ngon thế lại si mê ông như điếu đổ, sao không thử?”
- “Không thích” – Tôi trả lời tỉnh bơ.
- “Sao thế, em ấy đẹp và ngây thơ mà”
- “Uhm, đẹp thật. Nhưng không muốn phải chịu trách nhiệm. Với tôi, yêu là một cuộc chơi mà ở đó hai người cùng chấp nhận luật. Em ấy có vẻ như không hiểu và tôi thì không muốn em ấy hối hận sau trò chơi đó”.
Đúng là thế, đám bà yêu tôi thua em ấy cả triệu lần nhưng họ hơn ở một điểm: dám chấp nhận. Họ cũng không thiết tha và mong đợi gì tình yêu này cả. Tôi có thể đến và đi. Tôi không sợ phải chịu trách nhiệm nhưng tôi sợ phải chịu trách nhiệm với một người mà tôi không yêu!
Thực ra, lí do duy nhất khiến tôi không yêu em không phải là những điều đó mà bởi vì em… quá giống với người đó. Người con gái mà tôi đã từng yêu hơn cả bản thân mình. Tôi đã từng mang tới cho cô ấy quá nhiều hi vọng để rồi cô ấy tấm tức ra đi trong tiếc nuối. Chúng tôi cũng đã sống như vợ chồng, tôi đã nỗ lực từng ngày để cuộc sống của hai đứa tốt hơn.
Nhưng rốt cục, tình yêu và sự chân thành ấy chẳng có nghĩa gì. Cô ấy chờ đợi tôi quá lâu. Bố mẹ cô ấy không chấp nhận tôi vì tôi không xứng với gia đình họ. Mặc cho em đã từng bỏ nhà theo tôi nhưng rốt cục, em đã mất niềm tin vì tôi cần nhiều thời gian hơn nữa để làm được cho cô ấy những điều khiến cô ấy tự hào.
Cô ấy ra đi, lấy một tấm chồng và hôn nhân trở thành bi kịch. Không bi kịch sao được khi mà tim không yêu và tâm thế miễn cưỡng. Tôi nghe tin về cô ấy, thấy lòng mình đau.
Và giờ là em!
Em cũng mỏng manh, yếu đuối và yêu không cần điều kiện y như cô ấy. Nhưng em không phải mẫu người dám “đánh đu” với đời. Nếu bị tổn thương, em sẽ gục ngã. Mà tôi thì không muốn em như vậy. Thế nên, tôi tuyệt đối Không yêu em!
 Tôi đã từng hẹn hò, cặp kè mà đúng hơn là dạo chơi với nhiều cô gái khác sau khi chia tay người yêu đầu. Đó là những cuộc tình như một trò chơi mà hai người trong cuộc dám chấp nhận thất bại. Mọi thứ đến với chúng tôi nhẹ nhàng và ra đi cũng không dằn vặt lẫn nhau.
Em biết tất cả những điều đó về tôi nhưng em vẫn thầm yêu. Em lẽo đẽo chạy theo tôi mỗi ngày, lo tôi ốm, lo tôi mệt. Em làm cơm trưa cho tôi, tới nhà chăm sóc khi tôi say rượu cả ngày trời. Đổi lại, tôi chỉ gửi lại em vài câu tỉnh lạnh:
- “Anh không bắt em làm những điều này. Đừng hi vọng quá nhiều vì anh không yêu em”.
Em chẳng bao giờ trả lời tôi về những câu nói đại loại như vậy. Em chỉ luôn im lặng. Giống như thể yêu là việc của em, chỉ riêng em mà thôi.
Hơn 1 năm trời, kể từ ngày em thú nhận yêu tôi, không một ngày nào tôi không thấy em. Đôi khi sự có mặt của em làm tôi thấy phiền phức và mệt mỏi nhưng nó lại trở thành một thói quen.
Một ngày tháng 8, trời ngả sang thu, em không đi làm. Đó là lần đầu tiên tôi thấy em nghỉ!
Tôi hơi nóng ruột.
Ngày thứ hai, tôi khó chịu và bực bội. Nhưng tôi không có số của em.
Ngày thứ ba… em gọi tới! Em hẹn gặp tôi ở quán cà phê gần công ty. “Quái thật, sao tôi phải đi gặp em khi mà tôi không yêu em?” – tôi nghĩ thầm trong bụng như thế khi mà tôi đang trên đường sang quán. Tôi thấy mình khó hiểu và kì cục.
- “Anh khỏe chứ?”
- “Khỏe! Sao em nghỉ thế?”
- “Em bận việc”
- “Xong chưa?”
- “Cũng sắp rồi”
- “Uhm”
Chúng tôi chỉ nói ngần ấy câu. Cũng chẳng có gì hơn để nói cả. Tôi ngồi nhâm nhi ly cà phê.  Em nhìn đồng hồ và đứng dậy:
- “Em về đây. Nếu có thời gian, anh tới dự nhé”.
Em đặt lên bàn tấm thiệp hồng. Trong khoảnh khắc, chân tay tôi bủn rủn. Tôi đoán nó là của em nhưng ngàn lần, vạn lần tìm cách thuyết phục không phải thế.
Tôi nắm lấy tay em níu lại:
- “Em lấy chồng?”
- “Vâng, cũng phải thế thôi anh”
- “Sao lại thế…?”
Em quay lại nhìn tôi:
- “Vì anh không yêu em, nên em đi lấy chồng”.
- “Đừng”
Trong đầu tôi xuất hiện nỗi ám ảnh về người cũ. Cô ấy cũng vì muốn quên tôi mà lấy chồng. Rốt cục thì sao? Cô ấy đã khốn khổ vì cuộc hôn nhân đó.
Với em, thực ra tình cảm trong tôi là gì? Sự thương hại hay là tình yêu? Tôi sợ em sẽ khổ khi đi lấy chồng, là tình thương của một gã đàn ông từng chịu nhiều tổn thương hay sợ mất em?
- “Em đừng lấy chồng”
- “Nhưng… anh không cần em, còn người đó thì khác”
- “Đừng dùng một người để quên một người. Em sẽ khổ”.
- “Nhưng điều đó còn dễ chịu hơn nhiều việc ôm mình tình yêu không bao giờ được đáp lại”
- “Nếu anh nói, anh yêu em, em sẽ hủy cưới chứ?”
- “Anh chỉ đang thương hại em mà thôi”
- “Không, là anh yêu em”
Em yên lặng rồi giật tay ra khỏi tôi:
- “Kể cả thế, cũng đã quá muộn rồi. Em không thể hủy cưới. Em sẽ không bao giờ bỏ người đó”.
Tôi chết lặng nghe em nói. Tôi buông tay em ra… Em lặng lẽ bước về phía cửa. Còn lại mình tôi với tấm thiệp hồng cay đắng mà em trao. Tôi lật giở tấm thiệp, là tên em và… tên tôi.
Tôi thấy sống mũi mình cay cay, tôi lao ra khỏi quán và tìm em.
- “Em ở đây này!”
Em đứng khuất sau hàng cây trước quán để chờ tôi. Em tài quá. Em biết là tôi sẽ đau khi mất em,  biết là tôi sẽ níu kéo. Hình như trong cuộc chơi này, em là người nắm luật rất chắc, bởi vì em hiểu đối thủ của mình. Em đã dám chơi và dám chịu hậu quả.
Tôi bước tới ôm em vào lòng:
- “Mình hẹn hò nhé”
- “Em còn đang cân nhắc, vì xem ra, anh chơi trò yêu kém quá”
Tôi bật cười. Tôi thấy yêu đời. Tôi giữ tấm thiệp đó lại. Bao giờ tôi và em cưới, tôi sẽ làm mẫu y hệt thế.


Người con gái tôi không yêu

Read More


Một anh ngốc ra chợ mua được một đàn bò sáu con, ngồi lên lưng con đầu đàn rồi dắt cả đàn về. Giữa đường, Ngốc ta lại nhìn đàn bò đằng sau, đếm: Một, hai, ba; Một, hai, ba, bốn… năm. Ðếm đi đếm lại năm, bảy lượt, Ngốc ta vẫn thấy có năm con. Cuống lên Ngốc ta vật đầu vật tai, nhưng không biết làm thế nào cả.
Về đến nhà, thấy vợ đứng chờ ở cổng. Ngốc ta ngồi trên lưng bò mếu máo nói:
– Chết mất thôi! Tôi đánh mất một con bò rồi!
Vợ hỏi:
– Mua mấy con để mất một con?
Ngốc ta chỉ đàn bò năm con theo sau:
– Sáu con, bây giờ chỉ còn năm.
Chị vợ vừa cười, vừa nói:
– Thừa một con thì có!
Nguồn: Tổng hợp.


Thừa một con thì có

Read More

Ngày xưa, có một người con gái tên là Tơ cha mẹ đều mất sớm, phải đem thân đi ở hầu hạ một bà góa giàu có. Tánh tình của bà chủ nhà ác nghiệt quá đỗi khiến một hôm thị Tơ phải bỏ trốn đi, chạy vào một khu rừng, nghĩ bụng thà chết vào miệng thú dữ còn hơn là ở mãi trong cảnh khốn khổ bị hành hạ hàng ngày. Thị Tơ đi được một quãng khá xa, phần bấy lâu nay ăn uống thiếu thốn đuối sức, phần vất vả băng rừng lội suối, nên ngã ngất nằm trên một tảng đá.

Thần núi ở đấy thấu rõ tình cảnh đáng thương của cô gái hiền lành thơ ngây mới theo dõi che chở.
Khi thị Tơ bừng mắt tỉnh dậy tưởng chừng mình như vừa qua một giấc chiêm bao. Cảnh vật chung quanh khác hẳn lúc nàng ngất đi. Nàng thấy mình nằm ở trong một cái động, rêu trải mềm dịu như nhung, dưới chân một giòng suối đang chảy qua kẽ đá êm đềm như tiếng nhạc. Trước mắt nàng, vừa tầm tay với, vô số những trái cây ngon chín thắm lủng lẳng ở dây leo buông xuống như rèm che cửa động. Đang đói khát sẵn, nàng đưa tay lên hái ăn ngấu nghiến ngon lành.
Sau bữa ăn thanh đạm ấy, trong người nàng cảm thấy khỏe nhẹ khác thường. Thần núi hiện hình một ông lão râu tóc bạc phơ, tay chống gậy trúc bước đến gần nàng. Trông thấy cụ già phúc hậu, thị Tơ vái chào kính cẩn. Ông lão làm ra vẻ ngạc nhiên, hỏi nàng ở đâu đến đây, làm sao lạc lõng một mình giữa rừng núi hoang vắng. Thị Tơ chân thành kể lại đầu đuôi mọi nỗi về kiếp sống đầy đọa của mình. Ông lão lắc đầu tội nghiệp cho nàng rồi khuyên nhủ:
– Cháu trốn như vậy là phải. Cháu cứ ở lại đây, có lẽ được yên thân hơn, có lão trông chừng cho.
– Thưa cụ, cụ là ân nhân của cháu, xin cụ cho cháu được biết cụ ở đâu.
– Cả khu rừng núi này là nhà của lão. Lão sống bằng nghề đốn củi, nên nay đây mai đó luôn. Cháu đừng lo ngại, thỉnh thoảng có lão lại thăm. Nếu có việc gì cần đến lão, cháu cứ tới mỏm đá này gọi “Ông tiều ơi” là có lão đến ngay.
Sáng hôm sau, ông lão trở lại cho thị Tơ một bọc quần áo mới để thay bộ đồ cũ rách nát. Từ đó, thị Tơ sống một cuộc đời thanh thản, tự do, không phải lo đến ngày mai, không buồn rầu nghĩ đến ngày qua. Dần dần chim chóc, các thú trong rừng đến làm quen với nàng, ngày ngày mang lại cho những trái cây ngon ngọt, quý lạ để dùng làm thức ăn. Sống như thế, nhan sắc thị Tơ ngày một rạng rỡ như đóa hoa rừng đang độ tốt tươi.
Vào thuở bấy giờ, ở Thượng giới có một vị thần đam mê khoái lạc, sau khi biến cõi thiên đình thành một chốn trác táng rồi chán những lạc thú trên trời, thần tìm xuống trần gian. Nhờ phép tắc siêu phàm, vị thần biến hóa ra đủ mọi hình dạng để cám dỗ đàn bà con gái nhan sắc. Từ giới thượng lưu cho đến bình dân, thần hiện ra khắp nơi, khi là vị quan trẻ đẹp, tài hoa lỗi lạc, khi là một thanh niên tuấn tú, phong nhã, đa tình, để lôi cuốn bao nhiêu người đẹp vào trong vòng sắc dục. Không một người đàn bà, con gái nào bị để ý đến mà tránh khỏi sức thu hút của thần để khỏi rơi vào vòng đam mê. Thần đã chán chê khoái lạc trong giới thượng lưu xa hoa, một hôm đi tìm lạc thú ở nơi thôn dã, qua khu rừng vắng, không một bóng người, tình cờ gặp cô gái rừng xanh đang nô đùa với bầy chim cùng muông thú. Sau phút sững sờ trước sắc đẹp của thị Tơ, lòng dục bùng cháy lên, thần mon men rẽ lá tiến lại định vồ lấy người đẹp. Một tiếng chim kêu thất thanh, cả cô gái cùng muông thú vội vàng bỏ chạy trước người lạ, thần ra sức đuổi theo. Thị Tơ quen sống giữa thiên nhiên đã trở nên nhanh nhẹn khác thường, chạy đi như gió, thần bèn giở phép phóng theo. Trong lúc thần sắp chụp được thì con nai lớn đến quỳ xuống cho thị Tơ leo lên lưng mà thoát khỏi tay dâm thần.
Nai đưa tới động, thị Tơ sợ hãi không dám bước ra ngoài nữa. Nàng trèo lên mỏm đá, gọi “Ông tiều ơi” ba lần thì thấy ông lão hiện ra. Ông lão căn dặn nàng cẩn thận và trao cho nàng một chiếc vòng ngọc, đeo vào tay có thể muốn tàng hình lúc nào cũng được. Nhờ thế mà nàng tránh khỏi sự săn đón của vị thần muốn chiếm đoạt nàng.
Thấy công đeo đuổi của mình không có kết quả, thua trí một sơn nữ, thần nổi giận thề quyết bắt nàng cho kỳ được. Nhờ phép siêu phàm, thần giăng một sợi lưới rộng lớn với những sợ chỉ thật nhỏ và thật chắc bao vây cả khu rừng. Cô gái không dè nên bị mắc vào lưới, may nhờ một con bạch tượng dùng ngà đâm thủng, cứu thoát nàng một lần nữa. Nàng gọi đến ông tiều. Ông lão lão hiện ra khuyên nàng lần sau có bị vướng lưới thì kêu đến tên Phật Bà Quan Âm.
Vì sợ mắc bẫy nên đã lâu thị Tơ không dám ra khỏi động. Nhưng rồi lòng ham muốn tự do chạy nhảy lại thúc giục nàng đi. Lần này nàng hướng về phía khác để tránh sự theo dõi của vị thần si tình. Song nhờ phép thần thông, vị thần biết được giờ nàng đi và nơi nàng đến, nên giăng lưới trước bắt được. Nhớ lời ông lão dặn, nàng kêu đến tên Phật Bà Quan Âm, thì nhiệm màu thay, tất cả các sợi chỉ lưới đều rút gọn lại thu tròn bằng một hạt đậu lạc. Trong lúc nàng mở miệng gọi đến lần thứ hai thì trái chỉ theo hơi nàng thở hút vào trong bụng.
Thấy phép tắc thần thông bị một cô gái thu mất, lòng tự ái của thiên thần bị kẻ phàm trần trêu ngươi quá đỗi, vị thần nổi trận lôi đình nghĩ cách trả thù. Lập tức thần nhắn gọi ngay Thiên Lôi ở dưới quyền mình trước kia đến. Thần Sét rủ các bạn, thần Gió, thần Mưa, thần Sấm, thần Chớp, cùng đến ra mắt. Vị thần mê gái liền nhờ Thiên Lôi giúp mình đánh cho tan tành quần áo cô gái đang nô đùa với bầy thú giữa rừng kia, song đừng làm hại đến người nàng. Thần Sét vâng lời, rồi chỉ trong nháy mắt, giữa lúc cô gái đang vuốt ve mấy con nai con bên giòng suối, thì mây đen kéo đến kín trời, gió nổi lên dữ dội, sấm dậy ầm ầm, chớp nhoáng chằng chịt, mưa tuôn xối xả. Thị Tơ bỏ chạy về động, bỗng một tiếng sét nổ vang trời, rung chuyển cả núi rừng nhắm bổ xuống người nàng. Thị Tơ không hề hấn gì, song lớp quần áo che đậy người nàng đã tan biến đâu mất. Vị thần đứng trên một mỏm đá cao chứng kiến cảnh tượng ấy, phá lên cười đắc thắng, rồi sôi nổi chạy về phía người đẹp.
Nhưng thần lại phải thất vọng một lần nữa, vì chiếc vòng ngọc đeo ở tay đã giúp cho thị Tơ thành ra vô hình.
Đêm xuống, thị Tơ khó nhọc lần mò về đến trong động. Nàng thẹn thùng với tất cả chung quanh, tưởng chừng như vật gì cũng có mắt đang tò mò nhìn mình. Trần truồng, nàng không dám gọi đến ông lão hay lũ thú rừng quen biết đến cứu giúp. Nàng lui vào cuối động, rét run lẩy bẩy. Tấm lưới thần đã nuốt vào bụng làm cho nàng khó chịu, nôn ra, thành một đống chỉ mềm dịu, bền chắc. Lạnh quá, nàng lấy quấn vào người làm một thứ mền đắp ấm áp. Thế rồi nàng dần dần tắt thở trong cái ổ chỉ êm dịu ấy. Trước khi linh hồn rời khỏi thể xác, nàng thành khẩn nghĩ đến những kẻ nghèo nàn, khốn khổ, thiếu quần áo che thân, phải chết lạnh lẽo như nàng, tự nguyện sẽ giúp cho họ may mặc, đem những sợi chỉ này dệt thành quần áo. Vì thế mà nàng chết đi hóa thành con tằm
Để thực hiện lời nguyện ước, hồn nàng mang theo đống chỉ tơ đến giăng ở ngọn cây dâu trong vườn Thượng uyển, nơi hoàng hậu cùng vua thường ngự tới mỗi chiều. Khi hoàng hậu ngang qua, hồn nàng mới nhả ra các sợi tơ vàng óng ánh tung bay cho gió mơn man. Hoàng hậu ngạc nhiên hứng lấy, thấy chỉ tơ đẹp, ánh vàng, mềm dịu, bứt thử mới hay là sợi tơ trông mong manh mà dẻo chắc lạ thường. Dâng lên vua xem, hoàng hậu ước mong được mặc một chiếc áo dệt bằng những sợi tơ vàng đẹp ấy.
Nỗi mong ước của hoàng hậu được nhà vua sai thực hiện. Tất cả những sợi tơ vàng trong vườn ngự uyển đều được thu góp lại, bao nhiêu thợ dệt tài giỏi trong nước được triệu vào cung, rồi chẳng mấy chốc, một tấm lụa vàng cực kỳ mềm dịu, bền chắc, rạng rỡ dâng lên trước mắt vua.Hoàng hậu vui mừng sai cắt ngay cho mình một chiếc áo dài, để hôm sau ra triều ngự cạnh vua. Cả triều sửng sốt trước vẻ đẹp của chiếc áo hàng mới làm tăng thêm bội phần nhan sắc của người mặc. Vua mới cho triều thần hay là chính hoàng hậu đã khám phá ra thứ chỉ tơ quý lạ đó, và cho phép các quan cùng nhà giàu có trong nước được bắt chước hoàng hậu may mặc thứ hàng mới kia.
Từ đó nghề trồng dâu, nuôi tằm bắt đầu nẩy nở, đáp lại nguyện vọng thiết tha của cô gái quê mùa thị Tơ.
Nguồn: Tổng hợp.


Sự tích Con tằm

Read More

Ngày chủ nhật Gấu con xin phép mẹ ra đường chơi cùng các bạn. Gấu mẹ dặn:
– Con chơi ngoan nhé. Nếu làm sai điều gì, con phải xin lỗi. Được ai giúp đỡ thì con phải cảm ơn.

Gấu con tung tăng chạy nhảy và mải lắng nghe chim Sơn Ca hót nên va phải bạn Sóc khiến giỏ nấm văng tung toé ra đất. Gấu con vội vàng khoanh tay và lễ phép nói:
– Cảm ơn bạn Sóc!
Nói xong Gấu con cúi xuống nhặt nấm bỏ vào giỏ giúp Sóc. Sóc ngạc nhiên nói:
– Sao Gấu con lại cảm ơn, phải nói xin lỗi chứ!
Mải nhìn Khỉ mẹ ngồi chải lông cho Khỉ con nên Gấu con bị trượt chân, rơi xuống hố sâu. Gấu con sợ quá kêu thất thanh:
– Cứu tôi với! Ai cứu tôi !!!
Bác Voi ở đâu đi tới liền đưa vòi xuống hố và nhấc bổng Gấu con lên mặt đất. Gấu con luôn miệng:
– Cháu xin lỗi bác Voi, Cháu xin lỗi bác Voi!
Bác Voi cũng rất ngạc nhiên liền nói:
– Sao Gấu con lại xin lỗi, phải nói cảm ơn chứ!
Về nhà, Gấu con kể lại chuyện cho mẹ nghe. Gấu mẹ ôn tồn giảng giải:
– Con nói như vậy là sai rồi. Khi làm đổ nấm của bạn Sóc, con phải xin lỗi. Còn khi bác Voi cứu con ra khỏi hố sâu, con phải cảm ơn.
– Con nhớ rồi ạ! – Gấu con vui vẻ nói.
Nguồn: Tổng hợp.


Bài học đầu tiên của Gấu con

Read More

Ngày xưa, có một nhà làm nghề buôn bán, gian tham chế ra một cái cân cán rỗng, trong đổ thủy ngân, hai đầu bịt đồng, không ai biết. Khi cân hàng bán cho người ta thì dốc cán về đằng móc, còn khi cân hàng mua của ai thì dốc cán cân về đằng quả. Như vậy một cái cân vừa nặng vừa nhẹ được, và bao giờ phần lợi cũng về mình.
Không bao lâu nhà ấy trở nên giàu có, vì buôn bán lọc lừa.

Nhà này sinh ra được hai đứa con mặt mũi khôi ngô, học hành thông thạo. Thiên hạ ai nấy đều khen là nhà có đại hồng phúc. Một hôm hai vợ chồng ngồi bàn với nhau: “Nhà ta bây giờ đã giàu có nhiều, lại được hai đứa con khôn ngoan học giỏi. Bây giờ ta đem phá bỏ cái cân điên đảo kia đi, để dành đức lại cho con về sau”.
Bàn xong hai vợ chồng thuận tình làm lễ sám hối, trên thì cúng Phật, dưới cáo cùng tổ tiên, rồi đem cái cân ra chẻ. Khi chẻ ra, thì thấy trong cái cân có đọng một cục máu đỏ.
Từ đó hai vợ chồng bảo nhau ăn ở tu nhân tích đức, tránh điều dữ, làm điều lành. Nhưng cách đó hai tháng, bỗng một hôm một đứa con lăn ra chết, rồi không bao lâu, đứa con còn lại cũng lăn ra chết nốt. Hai vợ chồng kêu gào khóc lóc thảm thiết, nghĩ rằng mình đã có bụng cải ác vi thiện mà Trời Phật không chứng quả. Rồi hai vợ chồng rầu rĩ khổ sở, cứ ngồi than dài thở vắn, không buồn động đến việc gì nữa.
Một đêm, hai vợ chồng cùng nằm mơ có ông Bụt đến bảo rằng: “Vợ chồng hãy nên lo toan làm ăn tu tỉnh lại, chớ vội ngồi vậy mà trách Trời không có mắt. Trước Trời thấy chúng mày buôn bán lọc lừa, Trời đã sai hai con quỷ xuống đầu thai phá tan cho hết những của phi nghĩa chúng mày chắt bóp nhặt nhạnh bao nhiêu năm nay. May mà chúng mày sớm biết hối hận, cải tà quy chánh, tránh dữ làm lành, Trời mới sai bắt hai con quỷ ấy về. Đừng thương tiếc chúng nó làm chi nữa. Chúng mày cứ ăn ở ngay lành rồi Trời lại đền cho hai đứa con khác để ngày sau mà nhờ”.
Hai vợ chồng biết thế, không thương khóc con nữa, lại làm ăn như cũ, và lúc nào cũng tâm tâm niệm niệm, cố gắng làm bao nhiêu điều từ thiện, phúc đức. Quả nhiên sau lại sinh được hai đứa con trai khác. Hai đứa con hiền lành tử tế, văn hay chữ tốt, rồi sau lớn lên, làm cho cha mẹ được vẻ vang sung sướng trong cảnh già.
Nguồn: Truyện cổ tích Tổng hợp.


Cái cân thủy ngân

Read More

Hắn tên là Huy...là hot boy trường tôi.bằng tuổi và học lớp 11 a1
Hắn quả là may mắn...sinh ra trên đời đã có mọi thứ :gia đình giàu có thuộc vào loại nhất nhì thành phố , tư chất thông minh cộng thêm vẻ ngoài đẹp trai , nam tính lại biết ăn chơi , sành điệu....vì thế hắn đâm ra kiêu ngạo..mặt hếch lên trời , thay bồ cứ như thay áo và không coi ai ra gì...vậy mà không hiểu sao tất cả con gái trong trường đều thần tượng hắn...dại trai quá đi mất ...


-Hằng , hôm nay bà phải đi với tôi...
Nhỏ Thảo , con bạn nổi tiếng với biệt danh công chúa lúc lắc tay tôi.

-đi dâu?
tôi tò mò hỏi..

-ô hay , thì đi đâu nữa..chẳng phải hôm qua đã bàn với nhau rồi sảo đi tỏ tình với Huy...

-hả? 
tôi ngã người ra sau...ở thi hôm qua nó có đề cập tới nhưng mà tôi không để tâm lắm..nào nhờ hôm nay nó lại làm thật....

-thôi đi bà..con gái ai lại làm như vậy..ngại chết đi được..
tôi thủ thỉ..

-vớ vẩn..thế kỷ bao nhiêu rồi mà bày đặt ngại...hơn nữa tôi tỏ tình chứ có phải bà tỏ tình đâu mà sợ..

thế rồi nó kéo tôi xềch xệch qua lớp 11a1....kể cũng quái , Thảo thuộc dạng xinh như búp bê..gương mặt tròn trĩnh , môi đỏ , má hồng , lông mi dài , mũi cao như tây...nó lại ăn mang rất sành điệu nên lắm cậu tán tỉnh..vậy mà không hiểu sao nó lại chạy theo Huy..1 đứa chỉ biết có bản thân và coi bọn con gái chỉ là trò đùa..
-----------------------------------------------------------------------

-hic , đông quá bà ạ..mấy đứa con gái lớp khác cứ lởn vởn quanh đây thì làm sao mà tỏ tình được..
tôi gắt :'' cái con nhỏ này chỉ được cái hữu dũng vô mưu , lúc nào cũng hành động trước khi suy nghĩ ''

-uh...vậy làm sao bây giờ...hay bà gửi thư giùm tôi đi..tự dưng tôi run , chóng mặt , đau đầu quá bà ạ..
Thảo nhăn mặt..

-đồ điên.
tôi trố mắt nhìn nó..
-tôi có phỉa là fan phiếc gì của hắn đâu mà đưa cho hắn cái thứ này?

-bà giúp tôi đi..xong xuôi tôi mời bà chầu chè..ok?
Thảo dúi lá thư vào tay tôi với vẻ hy vong...tôi không quan tâm lắm vì mải ngó nghiêng trong lớp...thực ra tôi sang đây cũng có lí do riêng , đó là để nhìn thấy Phong...

Phong là cậu bạn dễ thương mà tôi để ý đầu năm lớp 10..kì đó đi học về , xe đạp tôi bọ trạch xích ,chính Phong đã sửa nó dùm tôi...chà , đó là 1 kỉ niệm mãi mãi tôi không bao giờ quên được...sau này , mỗi khi thấy cậu ấy trên sân trường , tim tôi lại đập lỗi nhịp...nhưng có vẻ như cậu ấy không để ý đến tôi thì phải...buồn thật 

-tránh ra giùm..

1 giọng nói hách dịch vang lên...tôi liếc xéo quá,..thì ôi thôi đó là Huy ,hot boy (mà theo định nghĩa của tôi là sành điệu , ăn chơi , nhà giàu , đẹp trai, bất tài và vô dụng )..hắn đang lườm tôi thấy rõ..

-cầm lấy cái thư này giùm..
tôi dúi thư vào tay hắn...chán thiệt , chẳng có Phong ở trong đó...

-của cô hả?
thằng điên đó tiếp tục hỏi..

-ko..
tôi trợn mắt...(tôi ngu hay sao mà viết thư cho hắn)

-con bạn tôi
tôi đưa tay chỉ...ủa , nó đâu rồi...con Thảo mắc dịch , quơ quýt một hồi , ngại quá...tôi phải bỏ về..lũ con gái thì nhìn tôi , thầm thì , bàn tán to nhỏ...




Chương 2:



Vừa về lớp. thấy cái mặt nó là tôi hét..:

-bà đang chơi cái trò gì vậy?

nó thì cười xuề xòa , vẻ mặt như biết lỗi...:

-thôi , tha cho em đi mà chị..thấy cậu ta tôi run quá , ba chân bốn cẳng chạy về , thế bà đưa thư cho tôi chưa?

-đưa rồi.
tôi gắt..

-bà làm tôi ôm 1 cục ngại...mấy đứa con gái cứ chỉ trỏ..tôi nói cgho mà biết nếu như ngày mai cả trường đồn ầm lên tôi đeo thằng Huy thì bà chết với tôi...

-yên tâm , yên tâm
nhỏ Thảo cười lí lắc
-tôi ghi rõ tên tôi trong đó rôi..tí nữa ăn chè nhué , ok?

-ok..tất nhiên là phải ăn rồi...
(hình như trong lòng tôi lúc này đã bớt cáu thì phải )

------------------------------------------------------------------

Giờ ra chơi , tôi đang nghe nhạc bài '' hy vọng '' của Yuong Uno thì bỗng nhiên mấy đứa con gái cứ thi nhau đập vào lưng tôi :

-gì vậy mấy bà?..để cho tôi yêu đi.

tôi nhăn mặt..bỗng con Vân giật cái tai nghe của tôi và nói với vẻ sửng sốt :

-thật không thể nào tin được..Huy tìm bà..

-Huy nào?

tôi ngơ ngác :

-Huy ghẻ 11 a5 hả?

-ghẻ đâu mà ghẻ..nhìn ra ngoài mà coi...
con Tú trợn mắt....

ngó ra ngoài thì ra là Huy , lớp 11 a1..hắn đang gườm gườm nhìn tôi với cái mặt hếch lên trời...
-----------------------------------------------------------------------

-có chuyện gì không?
tôi hỏi hắn...

-lá thư mùi mẫn ghê , Thảo nhỉ?

hắn nhếch mép cười..tôi ghét kiểu cười đó kinh khủng , giống như ra vể ta đây coi thường người khác quá đáng...


-hay ho thiệt , thư mùi mẫn hay không làm sao tôi biếy , mà tôi cũng không phải tên Thảo..Thảo là tên con bạn thân của tôi..

tôi trợn mắt nhìn hắn...lạy chúa , hắn nghĩ tôi là Thao..vậy ra hắn gán ghép cho tôi là ái mộ hắn à..buồn oẹ quá đi mât.

-vậy chứ cô tên gì?

hắn hỏi mà không thèm đổi giọng...


-vô duyên , tôi tên gì sao phải nói ra cho cậu biết..

tức mình tôi quay lưng toan bỏ đi , nhưng chưa kịp đi được nửa bước thì hắn đã nắm lấy khủy tay tôi , lôi lại...

-thả tay tôi ra , định đóng phim Hàn quốc đấy à?

tôi gầm ghè...hắn vẫn không chịu buông tay tôi ra...chẳng lẽ hắn muốn tôi quát vào mặt hắn hay sao?
Hằng à, chuyện gì vậy?
đó là Thảo..nó dang ngờ ngợ nhìn tôi rồi nhìn sang Huy..

-hóa ra tên cô là Hằng à , tên đẹp lắm hay sao mà dấu vậy?
hắn nhe răng cươi.

-đẹp hay xấu thì kệ tôi , liên quan gì đến cậu?
tôi quắc mắt nhìn hắn...

ở dãy hành lang lúc này , 2 lớp bên cạnh đang đổ dồn ra coi...họ thì thầm , bàn tán to nhỏ với hau.mấy đứa con gái thì ném cho tôi những ánh nhìn không mấy thiện cảm....Trời ạ , soa tôi phải chịu đựng tất cả những điều này cơ chứ?....kéo Thảo lại gần tôi nói :

-đây mới là chủ nhân thực sự của bức thư này , không phải tôi nghe chưa?..thả tay tôi ra được rồi đó..hay là máu dê nổi dậy không kiềm chế được?

nói đến đó Huy mới chịu buông tay tôi ra...nhưng trái với vẻ mặt chờ đợi của Thảo..cậu ta bỏ đi , chẳng thèm liếc qua nhìn nó dù chỉ là 1 cái...điều đó làm nó cực kì thất vọng..

thế nhưng còn chưa đủ , vào lớp Thảo lại tiếp tục chì chiết tôi :

-bà làm cái gì vây...tôi mới là người viết bức thư đó chứ...nhưng tại sao Huy lại qua đây tìm bà. lại còn nắm tay , nắm chân nhau nữa...

-hay ho nhỉ? giờ bà đang đổ lỗi cho tôi đấy à..tôi có biết gì đâu nào...tự dưng thằng điên đó qua dây tìm và còn tưởng tôi là bà nữa chư.

tôi lôi trong cặp ra cuốn vở toán và tức muốn xịt khói..

-thế khi đưa bà nói gì với cậu ấy?..
Thảo vẫn không chịu buông tha,,,

-nói gì mà nói...dúi thư vào tay bảo con bạn tôi gửi...

tôi trả lời 1 cách mệt mỏi...
cái Hoa quay xuống trêu chọc :

-trời...không biết có phải vì thế mà Huy ấn tượng không nhỉ?,,chà , bà cứ như là lọ lem trong truyện cổ tích ấy..

Vân thì săm soi:
-sao bây giờ tôi mới nhận ra bà dễ thương nhỉ?..dù cho mắt có mí lận, mũi có tẹt , người chẳng phải cao ráo lắm....nhưng mà được cái trắng trẻo nên cũng không đến nỗi nào..

từng câu , từng chữ nó nói làm tôi căm kinh khủng..bên cạnh tôi Thảo cũng chẳng vui vẻ gì , nó bặm môi , trợn mắt , nguýt tôi thấy rõ

-này , chị nói cho mà biết nhé: giữa chị và thằng Huy không hề có bất cứ quan hệ gì..QUAY LÊN.

cả lớp quay lại nhìn tôi đăm đăm..còn mặi tôi khi đó thì đỏ lừ lên vì giận và mắt thì long lên sòng sọc...chắc bộ dạng tôi khi đó dữ quá nên cái vân mới lí nhí :

-thôi mà..đùa chút cho vui.bà đừng có giận..

rồi 2 đứa , cả Hoa và Vân quay lên , chẳng nói thêm 1 lời nào cả...

-------------------------------------------------------------------------------------
Giờ ra về , nhỏ Thảo vẫn chẳng nói thêm với tôi 1 câu nào, nó lẳng lặng dắt xe ra trước , mặt lạnh lùng và vô cam..tôi cũng mệt mỏi vì nó lắm rôi..nó giận thì kệ nó, việc gì tôi phải hạ mình kia chứ.mà lắm lúc tôi tự hỏi nó có còn là bạn thân của tôi nữa không?....Nếu là bạn thân thì tại sao nó lại không tin tôi , lại quay lưng với tôi chỉ vì 1 thằng con trai lạ hoăc..buồn chết đi mất...

đang nghĩ vẫn vơ thì bỗng nhiên tôi thấy Phong , cậu ta đang dắt 1 con Jupiter ở 1 quán gần trường ra , trông cậu có vẻ xanh thì phải?bị ốm à....


tôi thét lên..cả chiếc xe đổ ập xuống đường..,nguyên nhân là do 2 thằng con trai đi chiếc Dylan mắt mũi để đâu, đánh võng lạng lách thế nào mà quyệt phải tôi...
cố gắng thu dọn đống sách vở, tôi dựng xe đứng lên..mình mẩy tôi lúc này thật ê êm..hịc , hôm nay tôi bị sao quả tạ chiếu hay sao nhỉ? gặp toàn những chuyện không may...

-có sao không.?.
1 giọng vang lên

-không..
tôi mím môi.chợt quay phắt người , tôi đau đớn nhận ra tên cầm lái là Huy...hắn vừa nói vừa cười trông lưu manh kinh khủng :

-sướng lắm hay sao mà cười?

-ở thì sướng..

hắn vẫn ngang nhiên chọc tức tôi..

-thế thì tôi nói cho mà nghe...về sắm cái bằng lái mà đi kẻo có ngày bị chà mặt xuống đường đó...

giọng tôi run lên vì giâjn..thu dọn đống sách vở...tôi leo lên xe thật nhanh để đạp về nhà ... 


Chương 3:


đâu rồi? đâu rồi?

tôi lục lọi đống sách vở trong cặp như điên...cuốn sổ có hình chú heo BOO dễ thương của tôi đâu sao tôi chẳng thấy?....trời ơi , trong đó ghi những dòng tâm sự của tôi về Phong ma..tôi không thể mất nó đươc..không thể mất được...và thế là , tôi luống cuống tìm tứ ta tứ tong , như điên như dai..kể cả trên giá sách vở nữa..nhưng chẳng thấy tăm hơi nó đâu cả..

-thôi , đúng rồi. khi chiều vấp phải 1 thằng âm , không biết cuốn sổ có bị rơi ra không nhỉ?
tôi lo lắng nghĩ thầm và thế là ba chân bốn cẳng , tôi dắt xe đạp ra và phóng đi tìm...
tôi lái xe chầm chậm dò trên vỉa hè với 1 hy vọng mong manh tìm được cuốn sổ dù biết chắc là rất khó..vẻ mặt tôi thất vọng và thảm thương.....tôi như muốn khóc, nhưng nước mắt ứa ra lại chảy ngược vào trong tạo thành 1 thứ gì đó nghèn nghẹn , đắng đắng ở cổ..nó làm tôi muốn nghẹt thở...

thất thểu , tôi bước về nhà..giờ đây tôi chỉ có một ước muốn duy nhất uốn sổ hay biến mất hẳn luôn cho rồi hoặc nếu có rơi hay rơi vào tay của 1 người xa la......người nước ngoài mù tiếng việt chẳng hạn...
tối hôm đó tôi không tài nào ngủ đươc...đầu cứ ong ong nghĩ về cuốn sổ , nó cứ ám ấy tôi..từng chữ ,từng câu , từng dòng , từng đọan....và tôi thầm nghĩ :
<lỡ ai đó trong trường nhặt được thì sao?lỡ người đó biết tôi , biết cả Phong thì phải làm thế nào? >
kinh khủng quá..tôi chẳng dám nghĩ tiếp..
-mắt bà sao thế? mất ngủ hả?
nhỏ Hoa quay xuống nhìn chằm chẳm vào mắt tôi.

-ờ thì mất ngủ..

tôi gục đầu xuống bàn , mắt như muốn nhíu lai...

nhỏ Thảo vẫn chẳng nói câu nao.nhảo đang say sưa đọc cuốn H2T mới mua của minh..

-này , này
tự dưng ai đó lay vai tôi

-gì vậy?
tôi ngạc nhiên dụi dụi mắt..

-Huy sang tìm mày.

Con Thanh hét to, tí tởn.
nghe đến đó Thảo đứng lên và bỏ đi ra ngòai..còn tôi , tôi chẳng thèm quan tâm..gục mặt ngủ tiêp.

-này , dậy cho trả sổ..
lần nầy là giọng con trai...

-sổ? sổ nào?

tôi ngước mặt lên..đó là Huy , hắn đang nở một nụ cười cực kì nham hiểm.....

tôi ngơ ngác...tôi đâu có quan hệ gì mà cho hắn mượn nhỉ....hay là sổ...

-Á.
Tôi hét lên, đỏ tía tai..cái hét của tôi làm Huy hơi hoang.nhưng hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh , nói bằng giọng gian tà :
-sổ heo Boo ấy mà , ra phòng ăn của trường nói chuyện nhé..

rồi hắn quay lưng bỏ đi..để mặc tôi trong tiếng gọi thất thanh:
-này....này...
--------------------------------------------------------

Tôi và hắn ngồi ở 1 cái bàn gần ở góc phòng....khá là kín đáo nhưng đúng là hot boy đi đến đâu thì trăm con mắt đổ dồn đến đó.

-uống gì?
hắn nói như ra lệnh..

-cái gì cũng được..
tôi nói 1 cách sổt ruột..thế là hắn gọi cô ca

.....................................
tôi ngậm ống hút...im lặng chờ đợi..mồ hôi thì túa ra..còn hắn thì vẫn điềm nhiên gõ tay lên bàn , chợt :
-cô thích thằng Phong lớp tôi à?

-sặc.
tôi phun cả nước ra...chắc là bất lịch sự lắm vì Huy nhăn mặt mà....
à , không.
Tôi lấy tay chùi miệng...

-nói dối , mặt cô đang đỏ kìa...

-đỏ.
Tôi đưa tay sờ mặt...trời ơi , nóng chết đi dược... còn hắn thì nghêu ngao :

-mình để ý Phong từ lâu rồi nhưng chắc là Phong không biết mình đâu nhỉ? ,,kì lạ lắm cơ , từ hôm đó đêm nào mình cũng mơ về khuôn mặt dễ thương và nụ cười tươi rói của cậu ý...

-THÔI ĐỊ..
tôi hét lên và đưa 2 tay lên bịt tai lai..tôi không muốn nghe thêm một lời nào cả vì quá ngượng...Nhưng tôi đã hét quá to thì phải , mọi người xung quanh đều quay lại nhìn tôi 1 cách tò mò ...điều đó làm tôi sợ...vậy là tôi phải hạ giọng nỏ nhẹ :

-bạn Huy đẹp trai , dễ thương ....xét thấy tôi với cậu không thù , không oán vậy thì tại sao cậu không trả lại sổ cho tôi , tôi sẽ rất biết ơn nếu cậu làm như vậy ...
Vừa nói tôi vừa nhìn sâu vào mắt của Huy...người ta nói đôi mắt là 1 ngôn ngữ giao tiếp có sức mạnh to lớn...tôi tin bằng ánh mắt này tôi sẽ khơi lại đốm sáng lương tâm đã bị tắt rụi trong lòng hắn...

-mắt đã mí lận rồi mà còn đi nhìn người khác...
hắn gắt...câu nói của hắn làm toio muốn điên người...ngay lúc này tôi chỉ có một ao ước duy nhất đó là nắm đầu hắn và dận xuống cống ....nhưng đây không phải là lúc...điều tôi cần lúc này là phải cư xử 1 cách mềm mỏng , thật mềm mỏng :

-Huy à , Huy trả lại sổ dùm Hằng đi...làm ơn dùm....
Tôi van vỉ...

-Tôi cũng chưa bị điên....mấy khi nắm được thóp cô ...ngu gì mà trả lại?

-thế cậu định làm gì?
tôi cố nén giận , nói bằng giọng ôn hòa...

-à...
Hắn cười...ánh mắt ánh lên tinh quái :
-để coi : đưa nó cho Phong à...không...dán nó ở bàng tin trường cho nhộn nhỉ hay là photo thành nhiều bản nhỏ và rải khắp trường...chà , chẳng biết chọn cái nào...

vừa nói hắn vừa ngắm nhìn khuôn mặt tôi...nó giống như 1 ngọn núi lửa chực phun nham thạch bất cứ lúc nào...

-đừng làm như vậy , tôi xin cậu...

-xin mà nghiến răng trèo trẹo như thế à?
hắn vẫn tiếp tục trêu chọc..rồi búng tay cái tách , hắn nói :

-thôi được rồi..nể tình cái mặt ngô nghê của cô...Tuy tôi chẳng trả lại sổ nhưng tôi sẽ không tiểt lộ nội dung lâm li bi đát của nó....tất nhiên với 1 điều kiện....

-điều kiện?
Tôi trố mắt nhìn hắn ngạc nhiên...

-đại khái là cô phải làm theo mọi lời sai bảo của tôi , Ok?

tôi cười nhạt :

-ok cái con khỉ...khi không cậu bắt tôi làm ô sin cho cậu à?

-cô không thích?... vậy thì thôi , tôi cũng chẳng ép...để ngày mai tôi lăng xê cô thành người nổi tiếng vậy.
rồi hắn đứng lên , dợm bước bỏ đi ...

-Khoan đã , ngồi xuống đi...
cuối cùng tôi phải nói bằng giọng chịu thua....sự thực là ai không muốn nổi tiếng chứ..nhưng tôi cá là không ai muốn nổi tiếng trong hoàn cảnh , điều kiện , dưới tay của 1 bầu sô như thế này ...
tôi bèn chồm người tới trước , gằn giọng :
-tôi đồng ý , nhưng nói cho biết trước , tôi sẽ không làm những cái việc đại loại như nắm tay , nắm chân , hôn và đặc biệt là việc cấm trẻ em dưới 18 tuổi.

hắn nhìn tôi chớp chớp mắt và bật cười thật to khiến mọi người trong phòng phải quay lại chú ý...rồi hắn ngắm nghía tôi 1 lát , nói bằng giọng chảnh choẹ :

-cô cũng trắng trẻo đấy nhỉ?
hic....tôi trắng nên rất thích ai khen mình như vậy...đó là điểm duy nhất đáng tự hào của tôi...nhưng sao giọng hắn nghe đểu thế nhỉ?

-trắng đến nỗi nhìn cô tôi có cảm tưởng như người chết trôi ba ngày mới được vớt lên vậy...mà có lẽ thằng nào thích cô chắc mê phim kinh dị lắm?

-cậu...
tôi cứng lưỡi , chẳng nói dược câu nào vì quá sock...còn hắn thì nhe răng cười với tôi một cái và đứng lên nhảy qua bàn đám bạn hắn ngồi...

Những ngày sau đó là 1 chuỗi ngày ác mộng của tôi , hễ gặp nhau ngoài cổng trường là hắn sai tôi bưng bê cặp vào lớp cho hắn...nào tôi có sung sướng gì đâu khi làm việc đó kia chứ....bao nhiêu cặp mắt lớp hắn đổ dồn vào tôi...trong đó có cả Phong , vậy mà tôi vẫn phải làm... điên thiệt...
Thế là tôi trả thù hắn bằng cách tìm chỗ nào vắng vẻ , '' xin '' hắn mấy trang vở giữa ( làm giấy nháp , giấy kiểm tra ) ...mà chắc 1 thằng lười học như hắn không để ý đâu nhỉ
chưa hết , tôi còn vất cặp hắn xuống đất và dẫm chân thùm thụp lên cho bỏ ghét..

-cô đang làm cái quái gì vậy?
Cái giọng đó vang lên làm tôi thót cả tim...hắn đang nhíu mày nhìn tôi..nhìn cặp hắn...còn tôi cười giả lả và nhanh chóng cúi xuống nhặ cặp lên , phủi phủi , mắt tròn xoe ngây thơ không có tội ...

-cô chơi tôi đấy à?

-đâu có.
tôi cười..cười thôi chứ biết nói gì bây giờ...

-đừng có cười 1 cách ngu ngốc như thế...

chợt hắn tiến lại gần phía tôi...đó là dấu hiệu của sự nguy hiểm...tôi có thể nhận ra điều đó vì xem khá nhiều phim tình cảm...thế là tôi lùi ra sau , cầm cặp , chuẩn bị... phang hắn khi cần thiết....

-ngày mai làm cơm hộp cho tôi ăn nhé ....
hắn đút 2 tay vào túi quần , đề nghị..

-làm cơm cho cậu á...
tôi há hốc miệng ngạc nhiên

-chứ sao nữa , mấy đứa con gái khác vẫn làm cơm cho tôi ăn mà...
hắn bắt đầu cáu...

-thì đi mà ăn của mấy đứa đó...

-không , tôi không thích.
hắn gằn giọng..

-này , cậu nghĩ là tôi rảnh lắm hả...cơm cho tôi ăn tôi còn chưa làm nữa là làm cho cậu...đầu óc cậu có vấn để à? chất xám không có để suy nghĩ sao?

-TÔI KHÔNG BIẾT..TÔI CHẲNG QUAN TÂM , TÔI MUỐN NGÀY MAI CÓ CƠM..
Hắn hét lên và giật lấy chiếc cặp...hắn vào lớp..
-chà , oai nhỉ? muốn ăn cơm kia à..chị cho mà ăn.
tôi nói 1 cách hí hửng khi cầm hộp cơm làm cho hắn...khỏi nói , cơm nhìn rất đẹp mắt nhưng thực ra tôi đã cho nhìu muối và tiêu vào...bảo đảm hắn ăn 1 lần sẽ khiếp đến già và không bao giờ bắt tôi làm lần thứ 2 nữa

-hành phúc nhỉ? đem cơm cho Huy mà.
cái giọng chanh chua của Thảo vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi..
dạo này nhỏ THảo thay đổi đến chóng mặt , xin cô chuyển chỗ ngồi , không thèm nói chuyện voéi tôi 1 lời nào , đã thế tôi còn nghe phong phanh nhỏ đi nói xấu tôi nữa...

-tôi hể hỉu nổi bà luôn Hằng ạ ,bà bảo bà ghét con trai kiểu như Huy vậy mà cuối cùng vẫn bị cậu ta chinh phục , tồi lại tự biến mình thành ô sin cho cậu ta...bà không biết rằng cả trường này đang nhìn bà thế nào đâu nhỉ?

khiếp cái lưỡi của nó như có gai ấy..vừa nói nó còn phụ họa thêm bằng háy , liếc , nguýt lườm..thôi thì đủ cả..

-thế à?..tôi không biết là cả trường đang nhìn tôi thế nào...tôi chỉ biết là có 1 người đang mong đứng vào vị trí của tôi mà không được..

Rồi tôi bỏ đi về phía canteen... tốt thôi , tôi cũng chẳng cần 1 người bạn nhỏ nhen , hẹp hòi như nó..

--------------------------------------------------------------

-mặt cô sao bị xí vậy? ăn nhầm cái gì không tiêu hóa được à?
Huy chăm chăm nhìn vào mặt tôi , tôi chẳng nói gì cả...hắn liền kéo hộp cơm tới trước mặt mình :

-chà , trông ngon nhỉ?
hắn khẽ cười .

<ngon hả , ăn đi thì biết em ạ >
Tôi cố nở 1 nụ cười động viên khích lệ hắn dùng bữa..

-PHONG À , PHONG.
Hắn gọi to làm tôi giật nảy cả người..
Phong tiến lại gần bàn tôi...(trông cậu ấy thật dễ thương )
-sao? có chuyện gì vậy .

-ngồi xuống đi , tôi có chuyện muốn nhờ ông.
Hắn kéo cái ghế ra cho Phong ngồi xuống..còn tôi thì cúi gằm mặt xuống đất , mặt đỏ như gấc chín..

-đây là bạn gái mới của ông hả?
Phong nhìn tôi rồi quay sang hỏi Huy .

-uh , bạn gái mới..

hắn nhếch môi cười khi nhìn thấy cái mặt tôi xụ xuống ( tôi muốn xán cho hắn cái ghế quá )...
..chợt hắn đẩy hộp cơm qua :

-bồ tôi làm đấy..ông thử một miếng xem có ngon không?

tôi há hốc miệng đứng chết trân và đầu cứ lúc lắc liên tục...Phong không để ý nhưng may mắn là cậu ta từ chối..:
-không , tôi không ăn đâu..bồ ông làm cho ông mà...thế ông gọi tôi có chuyện gì không vậy?

lúc ấy Huy đang thích thú ngắm nhìn khuôn mặt của tôi...Nghe Phong hỏi vậy , hắn cười giả lả :

-tôi định nhờ ônglàm hộ cái bài tập tin ông Hùng ra cho nhóm mình ấy mà...bọn con gái cứ bắt tôi làm mà tôi thì lười quá...

-ok thôi..để đó tôi làm cho...

Phong nói vui vẻ và đứng lên cậu ta quay sang tôi cươi :

-chào bạn nhé ,,
trời , nụ cười ấy đẹp đến nỗi phải làm tim tôi ngừng đập mấy giây ấy...

-vâng ..
Tôi khẽ gật đầu ..mãi cho đến khi Phong đi khuất tôi mới dám ngẩng lên , thở phào nhẹ nhõm ,,
Còn Huy thì xọc xọc cái thìa vào hộp cơm :
-Không biết cô bỏ cái gì vào trong này mà không dám cho thằng Phong ăn nhỉ?
--Tôi quay mặt đi ngó lơ ngơ...trong lòng thì trào nên một nỗi uất hận khó tả..Trời ạ , tốn bao nhiêu là công chuẩn bị..mất toi bao nhiêu là muối ớt của gia đình vậy mà giờ đây...
hic , chán quá..tôi lôi chiếc MP3 ra mở bài nấm lùn di dộng ..đó là cách duy nhất giúp tôi đỡ căng thẳng khi ngồi đối diện với 1 thằng âm như thế này

chợt Huy đưa tay giật lấy cái máy của tôi..cậu ta nhăn mặt :
-khi nói chuyện với tôi thì đừng có nghe nhạc rõ chưa?

-cậu oai nhỉ?
Tôi trề môi :
-vô duyên thúi...cậu là gì của tôi? mẹ tôi , bố tôi , vú em tôi à?

-ăn nói cho cẩn thận đi
Huy đưa mặt lên đe dọa.
-cô mà ăn nói với tôi bằng cái giọng đó 1 lần nữa thì cẩn thận... tôi cho sang Lào định cư bây giờ..
Rồi săm soi cái máy , hắn nhăn mũi :

-thời đại bao nhiêu rùi mà còn xài cái máy này..lúa không thể chịu nổi? ủa mà cô nghe nấm lùn di động à? sao cô không nghe xác chết trôi di dộng? hợp với cô hơn đấy...

...tôi còn biết nói gì hơn nữa bằng cách nhìn hắn bằng dôi mắt căm hận..thực ra tôi và hắn không quen không biết , không thù không oán..vậy mắc mớ gì hắn hành hạ tôi , hắn định giết mòn , giết dần tôi từ ngày này qua ngày khác chắc????????????????????????????

-sao thế? mới trêu một chút mà đã giận rồi à?
hắn lại nhe răng cười...trời , tôi muốn bẻ răng hắn quá đi mất..chợt , hắn chồm tới trước , hỏi :

-tối nay đến '' JOPI '' không?
tôi giật mình , đó là tên 1 vũ trường nổi tiếng , tập trung mọi phần tử ăn chơi có tiếng ở đất Hà thành , mấy thằng công tử ăn chơi lớp tôi còn kháo nhau về những cô vũ nữ ăn mang gợi cảm , uốn éo như rắn ở đó nữa...khiếp ,. nghe mà muốn nổi da gà quá...chẳng thà tôi luẩn quẩn ở thư viện thì còn có cơ hội gặp được một anh chàng trí thức tử tế , chứ vào đó thì có mà gặp hot...dê..

-không , tôi không đi..
tôi vội lúc lắc đầu..
-tôi bận lắm , tối nay..ờ..tôi phải đi cùng mẹ thăm ông no^i...
tôi nhanh trí phịa ra lí do.

-thế thì thôi.
hắn tặc lưỡi :
-tôi rủ đứa khác đi vậy? mà nhìn bộ dạng của cô chắc chưa bao giờ vào vũ trường hả? đúng là supper chicken.

-còn cậu là supper dog...
tôi lầm bầm..
sau khi ăn với Huy xong , tôi về lớp...Thảo đã đứng chờ sẵn ở hành lang , vừa thấy tôi , nó tiến lại gần

-lại chuyện gì nữa?
Tôi hỏi giọng mệt mỏi..vì sao á? vì nó sẽ xong vào mắng mỏ , chì chiết tôi chứ sao nữa..

-Hằng nè , tôi và bà từng là bạn thana thiết với nhau nên tôi nói thẳng ..bà rất ít chơi bời nên bà không biết , Huy với biệt danh hot boy là 1 tên săn gái điệu nghệ..

-chuyện đó tôi biết rồi.

-thế à? biết nhưng bà vẫn đâm đầu vào đấy thôi.
Thảo cười 1 cách mỉa mai.
hic , nói gì cho xa xôi..chính nó cũng đâm dầu vào nhưng không được nên mới tức tối đến thế này đấy chứ //

-Rồi Huy cũng sẽ chán bà thôi , cậu ta sẽ chán và đá bà như đã làm với chục đứa con gái khác....vì vậy biết điều bà hãy thôi với Huy ngay khi còn có thể...

nó nói rồi quay lưng bỏ đi vào lớp ..sự thực là tôi cũng mong Huy '' đá '' tôi lắm chứ...tôi sẽ không phải câm nín nghe tiếng giễu cợt của hắn mà không dám nói lại tiếng nào , sẽ không phải ăn những món ăn mà hắn gọi 1 cách đều đều từ bữa này sang bữa khác , sẽ không phải bưng bê cái cặp cho hắn như 1 đứa o sin..nhưng biết bao giờ cái ngày huy hoàng ấy mới đến nhỉ 


Chương 4:


Tối hôm qua , tôi đã thức trắng cả 1 đêm chỉ để chép phạt cho hắn...tôi ghét việc này lắm vì thế tôi đã van xin hắn hãy buông tha cho tôi nhưng hắn vẫn không chịu...đúng là quái vật đội lốt hot boy , lưu manh giả danh trí thức...

-chép bài đây đủ chưa?
hắn hỏi 1 cách ngờ vực..

-không thấy là mắt tôi đang thâm quầng đây sao ..bao giờ cậu mới thôi bắt nạt và trả sổ lại cho tôi hả?

-đến khi nào tôi chán.
hắn khẽ cười và lật lật cuốn vở ..chợt , hắn rên lên :
-sao cô chép xấu thế này?

(thì chép cho người dưng nước lã chứ có phải chép cho mình đâu mà cẩn thận )..tôi gân cổ cãi :
-xấu đâu mà xấu..chỉ xấu mấy trang cuối thôi..tại tôi vừa ngủ vừa chép mà...

Hắn trố mắt nhìn tôi và nhún vai không nói thêm câu gì..tự dưng , đùng 1 phát , hắn quàng tay lên vai tôi
-em yêu , cuối giờ đi ăn kem với anh nhé?

-em yêu gì cơ? buông cái tay ra..
tôi gắt ầm lên và cố hết sức gỡ cái tay hắn ra khỏi vai mình...đúng là kinh tởm ...

-tình cảm quá đấy Huy.

tôi điếng người...vì người nói ra câu này là Phong..cậu ta tươi cười nhìn chúng tôi rồi rẽ xuống cầu thang..đợi cậu ta đi khuất , Huy mới chịu buống tay..còn tôi choáng đến độ ú ớ :

-sao...sao.câu...cậu..có thể..làm...làm như...như vậy?

-thích thì làm.
hắn nhún vai.

-sao.sao.trên..trên đời..này....lại...lại có..có 1 thằng..đười..đười ươi...như...như cậu?

-ăn nói cho đàng hoàng nhé.
Huy cốc 1 cái vào đâu tôi....đau chết đi được...còn tôi thì vẫn tiếp tục mê man :

-cậu....cậu..biết...biết rõ..tình..tình cảm..của...của tôi...đối..đối với..Phong....vậy mà...mà cậu?

-thôi đi..cô sốt đấy à? tôi không có thời gian nghe cô nói nhảm đâu nhé.
Rồi cậu ta bỏ đi , vừa đi vừa huýt sao vui vẻ lắm....trái ngược với tôi , đứng chôn chân trên sàn và cái mặt thì thuỗn ra , không nói được thêm câu gì...
suốt tiết học hôm đó , tôi không tài nào nhồi vào đầu được chữ gì cả ..hic , tại sao thằng ôn ấy có thể làm thế nhỉ ? hắn biết rõ tình cảm của tôi với Phong mà ...còn Phong nữa chứ ? cậu ấy sẽ nghĩ sao về tôi ...đau khổ quá , vậy là bây giờ % may mắn giữa tôi và câu ấy chỉ vỏn vẹn = 0 ...tất cả là tại gã Huy mắc dịch , gã Huy chết bầm ấy ...chính hắn đã làm tôi điêu đứng , chết chìm chết nổi như thế này

''vì 1 tình yêu không thể nói , vì 1 hình dung không thể quên ''
-----------------------------------------------------------------

ra về ở nhà để xe ...

vử cái cặp vào giỏ , tôi lúi húi dắt xe đạp ra ...tôi muốn về nhà ngay bây giờ , 1 ngày hôm nay đã là quá tồi tệ với tôi lắm rồi

-bồ mới của Huy đấy à ?
Bọn con gái ở nhà xe chỉ trỏ , thậm chí không thèm hạ giọng , vặn nhỏ volume ..chúng coi tôi như thể 1 cái gì đó không tồn tại ..

-dạo này mắt thẩm mĩ của cậu ấy làm sao ấy nhỉ ? khi không chọn 1 con nhỏ xấu xí làm bồ ..

-uh , bé Vân 10 a7 dễ thương thế mà còn bị đá ..tôi tưởng nguyên nhân là do người đẹp mới xuất hiện nào ...hóa ra :người đẹp đầm lầy ..

-bà coi nó kìa : người thì thấp , mắt thì một mí , mũi tẹt ..thậm chí tay cũng là tay búp tre ..trời ạ , chẳng chấm nổi được cái gì cả ..

hic , ước gì tôi có thểt chửi bọn kia 1 trận thật là to được nhỉ nhưng không nỗi tôi không phải là cô nàng ngổ ngáo , đánh nhau thì cũng chẳng hơn ai ....thôi thì thương lấy cái nhan sắc vốn dĩ đã ít ỏi của mình , tôi cố dắt xe ra thật nhân và âm thầm chịu đựng , động viên mình chửi rủa ở ..trong lòng :
''bọn mày tưởng bọn mày đẹp lắm hay sao mà chê người khác vậy ? đồ xấu nhất việt nam mà tưởng đẹp nhì quốc tế ..chị mày chẳng thèm chấp với lũ tiểu nhân , thiếu nhiễm sắc thể như tụi mày ''

bất tình ****h ai đó đập tay lên vai tôi làm tôi giật bắn cả người

-làm cái gì mà hoảng như gặp ma thế ? ,mà sao cô sợ ma được nhỉ ? không phải cô cũng là xác chết sao ?

cái giọng đó không cần phải quay lưng cũng biết là ai ..đích thị là hắn -1 tên điên chưa uống thuốc , vừa mới trốn trại ra .
''đồ người âm , đồ người rừng ''

tôi lầm bầm và leo lên xe ..nhưng quái ,sao xe không đi đuợc thế này ? quay người lại , tôi giận đến run người khi nhận ra Huy , 1 tay đang níu xe tôi còn cái mặt thì vênh lên trời ..

-buống tay ra , làm cái trò gì vậy ?
tôi cáu tiết ..cái mặt tím trịm lại

-làm gì đâu ..
hắn nói giọng tỉnh bơ ..
-mời đi ăn kem thôi mà .


-dẹp đi.
tôi bặm môi.
-tôi ăn kem cậu mời để vào viện rửa ruột à ?

-nè , chưa thấy ai như cô ..biết bao nhiêu đứa muốn tôi mời đi ăn mà không được , còn cô thì lại nói xiên , nói xỏ .
hắn cau mặt nhìn tôi .
-không nói nhiều , tôi muốn đi ăn bây giờ ...cô không muốn vì chuyện cỏn con này mà nội dung cuốn sổ này bị tiết lộ chứ .?

..lại cuốn sổ , sao lúc nào hắn cũng lôi cuốn sổ ra để dọa dẫm tôi thế nhỉ ?

-nhưng mà tôi không thể đi được ..tôi bận nấu cơm cho gia đình .
giọng tôi van vỉ ..

-cô đùa tôi đấy à ..5 h rồi còn nấu cái gì ? ..đi ăn kem với tôi .
rồi hắn vất cái cặp lên giỏ xe tôi mà chẳng cần xin ý kiến gì ..con người hắn là thế đấy , kiêu căng , ngạo mạn , lúc nào cũng chỉ thích làm theo ý mình , không hề quan tâm đến ý kiến người khác .

thôi được , nhưng chỉ ăn kem thôi nhé. tôi sẽ không đi chơi đêm với cậu đâu.
tôi ghép miệng..

-tôi không có ý đjnh đi chơi đêm với cô đâu..người ta tưởng tôi đi chơi với xác ướp Ai Cập mất.
Xác ướp Ai Cập...nổ não mà chết mất ,sao bao giờ hắn cũng đặt cho tôi biệt danh có liên quan đến xác chết vậy nhỉ?

-xuống xe được rồi đó.
hắn ra lệnh.

-xuống xe??????????
tôi giật tỉnh cả người
-con Dylan của cậu đâu..sao tự nhiên lại đòi đi xe đạp với tôi.

-xe hư quăng ở nhà rồi còn đâu.
hắn lầm bầm và ..

-Huy đó hả ? trời ạ , lần đầu tiên thấy cậu ấy đi xe đạp đó nha .
-Huy đi xe máy thì ngạo , đi xe đạp cũng dễ thương , chỉ có con su hào , bắp cải ngồi sau là đi xe gì cũng xấu thôi ,
-mắt tôi có vấn đề à bà ? sao tôi thấy có con phù thủy già nào sau lưng cậu ấy thế nhỉ ?
.....nói chung là đủ cả ...
--------------------------------------------------
đến đoạn lên dốc ...con trai là hay bị tự ái lắm , phải đánh vào điểm nào của hắn thì may thay hắn mới không bắt tôi dắt xe đi bộ lên cái dốc cao vời vợi này ...vậy là tôi nở 1 nụ cười hàm tiếu , e lệ :
-Huy à , nếu Huy yếu đuối , không có sức khoẻ thì thôi ...chúng ta đi bộ vậy .
Trái với dự đoán của tôi , hắn phóc xuống xe và cười đểu :
-đi bộ chứ sao nữa ?cô không phải là mẹ tôi , cũng chẳng phải là bạn gái tôi thì việc gì tôi phải chở cô ?
trời ạ , thiệt tình từ khi sinh ra đến giờ toio chưa thấy thằng nào lại ích kỷ ,nhỏ nhen , hẹp hòi như hắn ..vậy là tôi đành phải è lưng , è cổ dắt cả cái xe lên dốc ..còn hắn thì huýt sáo 1 bài tạp phí lù gì đó mà tôi chẳng biết .
----------------------------------------------------------------------------
ở tiệm kem ...hắn đưa tôi vào 1 tiệm kem mĩ có tiếng nhất nhì trong thành phố ..vì giá cả đắt đỏ nên tôi chưa vào ăn lần nào ..vì vậu đây sẽ là 1 cơ hội cho tôi ăn lại sức (có tốn tiền mình đâu mà sợ ?)
-cô cậu dùng kem gì ?
chị phục vụ trong bộ đồ dễ thương chìa menu niềm nở ..
-cho 1 ly kem chocolate .
Hắn nói và quay sang tôi :
-cô dùng kem gì ?

-ăn gì hả .
tôi lặp lại vì thú thật bây giờ tôi chỉ muốn ăn tất cả các loại kem thôi ..
-cậu có đủ tiền bao tôi không ?
tôi ngước lên nhìn hắn dò hỏi ..lập tức hắn quát :
-hỏi vớ va vớ vẩn gì vậy ? tôi mời cô đi ăn mà không có tiền abo cô ăn à ? nói nhiều ..ăn kem gì ?
vậy là tôi nói bằng giọng đỉnh đạc , to , rõ ràng :
-chị ơi , đem tất cả các loại ra luôn đi chị.
Huy trợn tròn mắt nhìn tôi .
-cô có ăn hết không mà gọi ?
-cậu sợ tốn tiền à ?
tôi cười khẩy ...hắn gạt phăng đi :
-tất nhiên là không ..nhưng mà lần đầu tiên tôi đi ăn lại thấy đứa con gái như cô .
-cậu thấy gì kệ cha cậu .
tôi trợn mắt đáp ...
-------------------------------------------------------
các ly kem được bưng ra xếp cả 1 dãy trên bàn ..điều đó thu hút sự chú ý của mọi người ...chắc là họ ngạc nhiên về 1 con bé như tôi ..nhưng chẳng sao cả , tôi không có ý định ăn hết ..tôi sẽ ăn mỗi thứ 1 ít ..chắc tên Huy đau tiền lắm đây ..
Huy ngao ngán nhìn tôi chép miệng :
-sao này chồng cô chắc phải là giám đốc khách sạn ngàn sao nhỉ ?
-chuyện.
tôi múc 1 thìa kem cho vào miệng và nhe răng cười :
-mặt tôi đâu có hãm tài như mặt cậu ...
lập tức Huy xua xua tay :
-ý tôi là thằng đó bán nhà vì cái miệng ăn của cô rồi 2 vợ chồng kéo nhau đem chăn , đem màn ra nằm ngoài trời , ngửa cổ lên nhìn sao mà .
15 phút sau , khi thấy tôi có vẻ không thể ăn thêm được nữa , Huy bèn gọi tính tiền..
nghía qua cái hóa đơn , tôi có thể thấy số tiền lên tới 6 con số...nó là quá lớn với tôi nhưng chắc là không đáng gì đối với 1 thằng nhà giàu như hắn.
Huy cầm lấy cái hóa đơn và đứng lên đút tay vào túi...tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khi thấy mặt hắn hốt hoảng..hắn nhăn nhó nói với chị phục vụ :
-em quên tiền ở nhà rồi..hay chị để em cắm con bé này ở lại đây rửa ly cho chị nhé..
-KHÔNG.
tôi giảy nảy cả người lên trước lời đề nghị đó :
-em...em..không quen cậu ta...
chị phục vụ che miệng cười:
-thôi mà Huy , đừng đùa nữa...cô ấy sợ rồi kìa..
ủa? vậy là họ có quen nhau..tốt , Huy có thể kí sổ nợ được rồi...
gã Huy cười khì khì và lôi từ trong ví ra 1 tờ polime 500 ngàn....trời ạ , vậy mà bảo là quên tiền làm tôi vào dị mặt trước đám đông....ngại quá....đi ăn với hắn kiểy này , rụng tim mà chết sớm...
.....ra khỏi quán , hắn nhờ tôi cho hắn quá giang về nhà..nói là nhờ cho oai thì thôi , hắn ép tôi thì có ..
đúng là dân VIP có khác...hắn sống ở 1 khu dành cho giới thượng lưu , toàn biệt thự với những bãi cả xanh mướt trước nhà...
đến đoạn xuống dốc, hắn thả 2 tay ra..hệt trong phim '' nấc thang lên thiên đường '', đoạn 2 nhân vật chính đạp xe hồi nhỏ ấy ..chỉ có 1 điểm khác biệt không đáng kể là cậu bé không cười 1 cách gian manh như Huy lúc này và cô bé dễ thương đó không ngoác miệng gào rú như tôi:
-DỪNG LẠI ĐI , ĐỒ LƯU MANH , ĐỒ KHỐN NẠN , TÔI KHÔNG MUỐN BỊ CHÀ MẶT XUỐNG ĐƯỜNG.
'' RẦM ''
Chiếc xe đổ ập xuống..may mắn sao Huy bay ra 1 đằng , tôi bay 1 nẻo...không có chuyện đổ ập lên nhau...nhưng quần tôi đã bị rách ở đầu gối , và chỗ đó bị trầy xước làm tôi rát kinh khủng, thế là tôi khóc nức nở :
-CẬU LÀM QUẦN TÔI RÁCH RỒI,TÔI KHÔNG BIẾT ĐÂU..HU HU...TÔI ĐÂU CÓ GÂY THÙ CHUỐC OÁN GÌ VỚI CẬU ĐÂU...HU HU..
còn Huy thì bối rối thực sự , hắn ra sức dỗ dành :
-cô nín đi , đừng khóc nữa...người ra tưởng heo nhà ai mới đẻ xong đấy.
-TÔI KHÔNG BIẾT ĐÂU..QUẦN TÔI RÁCH RỒI ,...MẸ TÔI GIẾT TÔI MẤT..
tôi rống to hơn và nước mắt thì tuôn ra nhạt nhòa...giọng Huy hoảng thật sự :
-tôi xin lỗi...tôi xin lỗi được chưa...đừng khóc nữa...ngoan...rồi tôi mua kẹo cho..
-TÔI CÓC CẦN..TÔI LÀ TRẺ CON ĐẤY À? DÙ BÂY GIỜ CẬU CHO VÀNG , BẠC , KIM CƯƠNG , HỘT XOÀN THÌ TÔI VẪN CỨ KHÓC ĐẤY...HU.HỤ
(thực ra tôi đã bớt đau nhưng vẫn cố rống cho to để lần sau hắn không dám làm thế nữa và để trả thù cho những ngày tháng tôi phải làm tôi đòi cho hắn..
đột nhiên hắn cúi sát mặt tôi và trước khi tôi kịp phản ứng gì hắn đã kiss tôi 1 cái ( vào môi mới đau chứ )..có nằm mơ tôi cũng không thể ngờ được nụ hôn đầu đời của tôi lại dành cho hắn,...vậy là tôi thôi khóc và vội vàng đẩy hắn ra...
-sao thế? hết khóc rồi à?
cái thằng đểu đó hỏi...và điều tiếp theo hắn biết là tôi nhảy xổ vào người hắn , nắm lấy cái tóc được chải keo chẩng lên như tổ quạ lôi lấy ,lôi để:
-TÔI NÓI CHO MÀ BIẾT CON GIUN XÉO LẮM CŨNG QUẰN..CẬU LÀM TÔI ĐIÊN THỰC SỰ RỒI ĐẤY..CẬU CÓ BIẾT ĐÓ LÀ NỤ HÔN ĐẦU ĐỜI CỦA TÔI KHÔNG?ĐỒ ĐỘT BIẾN GIEN , ĐỒ THIẾU NHIỄM SẮC THỂ , ĐỒ DÂM DÊ DÔ GIÁO DỤC..
rồi ức quá tôi đứng lên , dựng xe dậy và đạp về..suốt đời này tôi sẽ không tha thứ cho thằng đó...không bao giờ.


tối hôm sau , tôi lên nhà cái Hoa chơi...và chủ đề nó liên tục đặt ra tối nay chỉ xoay quanh Huy và Huy..điều đó làm tôi tức muốn ói mau luôn...vì thằng khốn đó dám cươp nụ hôn đầu đời của tôi... 1 nụ hôn mà tôi luôn tưởng tưởng ra là sẽ trao cho người mình yêu (Phong chẳng hạn ) trong 1 khung cảnh lãng mạn với thật nhiều cây xanh , ánh nắng chan hòa , chim ca hót líu lo..chứ không phải là ngã xe đạp , rách quần , trầy trụa đầu đầu gối, ngoác mồm ngoác miệng ra khỏi và bị thằng đó hôn 1 cách thình ****h..kinh tởm..nghĩ đến đó là tôi đưa tay lên chùi miệng..nhiều đến nỗi con Hoa phải nhắc :
-bà làm gì vậy? có biết là sẽ bị trây môi không?
-thế hả?
tôi nói và cười giả lả...nghía qua cái đồng hồ..mẹ ơi..gần 10 h rồi , tôi vội vã đứng lên chfao nó ra về.. 


Chương 5:


tối hôm sau , tôi lên nhà cái Hoa chơi...và chủ đề nó liên tục đặt ra tối nay chỉ xoay quanh Huy và Huy..điều đó làm tôi tức muốn ói mau luôn...vì thằng khốn đó dám cươp nụ hôn đầu đời của tôi... 1 nụ hôn mà tôi luôn tưởng tưởng ra là sẽ trao cho người mình yêu (Phong chẳng hạn ) trong 1 khung cảnh lãng mạn với thật nhiều cây xanh , ánh nắng chan hòa , chim ca hót líu lo..chứ không phải là ngã xe đạp , rách quần , trầy trụa đầu đầu gối, ngoác mồm ngoác miệng ra khỏi và bị thằng đó hôn 1 cách thình ****h..kinh tởm..nghĩ đến đó là tôi đưa tay lên chùi miệng..nhiều đến nỗi con Hoa phải nhắc :
-bà làm gì vậy? có biết là sẽ bị trây môi không?
-thế hả?
tôi nói và cười giả lả...nghía qua cái đồng hồ..mẹ ơi..gần 10 h rồi , tôi vội vã đứng lên chfao nó ra về..
đạp xe một mình trên đường , tôi sợ kinh khủng..đường hôm nay vắng hơn mọi ngày và tôi thấy có mấy đám ở trên vỉa hè..không biết có phải hút chích không nhỉ..ghê quá.
-U.U.HAHA.
tiếng con trai ré lên sau lưng tôi..quay lại nhìn , là 2 thằng con trai đang đèo nhau trên xe đạp , chúng nhe răng cười vói tôi như chó cười với chủ, trông có vẻ khả ố..thế là tôi 3 chân 4 cang đạp thật nhanh..tim như muốn nhảy ra khổi lồng ngực..chúng vẫn tiếp tục bám theo tôi và trêu đùa , văng tục..
đến khi lên dốc , tôi đạp hết sức mình , không ngừng nghĩ....lúc ấy tóc tai tôi rối bù , mồ hôi nhễ nhại , mặt mày thì hốc hác..
-BAN. BẠN ƠI.
tôi kếu thật to khi thấy đằng trước có 1 bạn nam đang đạp xe , cùng hướng với tôi ,=.
cậu ta quay lại..trời , thật tình cờ và thật bất ngờ..đó là Phong , người mà tôi đã thầm thích (cái này có phải là duyên phận không nhỉ )..cậu ta ngỡ ngàng nhìn tôi :
-bạn là bồ Huy phải không?
-không , tụi tôi chỉ là ban..
tôi nói :
-bạn ơi , làm ơn giúp tôi với..có 2 thằng điên nào cứ đuổi theo tôi từ nãy đến giờ..
-đâu?
Phong ngơ ngác quya lại nhìn..nhưng không thấy ai cả...may quá , chúng đã bỏ đi rồi..
-để tôi đưa bạn về vậy..con gái đi đêm 1 mình nguy hiểm lắm..
-mình làm phiền bạn quá.
tôi nói mà không đấu được sự sung sướng trên mặt..Phong vẫn vậy..dễ thương và galang với con gái..người nhữ cậu ấy chác phải có hậu lắm..khác hẳn Huy : đểu , dê, vô hậu.
suốt quãng đường về , 2 tụi tôi nói chuyện với nhau về mọi chuyện liên quan đến trường lớp...cậu ấy có khướu ăn nói quá...người đâu duyên thế không biết.
-nhà mình đây rội
tôi nói vui vẻ và dừng xe lại trước căn nhà có cây nhãn...nhwung mặt tôi nhanh chóng chuyển sang cau có khi thấy Huy lù lù như thằng đù bên cạnh chiếc ARN mới cóng.
-Hay nhỉ?
cậu ta trừng trừng nhìn Phong :
-đêm hôm ông đi với bồ người khác làm gì vậy?
-bạn gái gì cơ?
tôi tức tối nói còn Phong thì phân trần :
-à..cô ấy nhờ tôi đưa về..cô ấy bị mấy gã trêu chọc ấy ma`
-thế à? vậy bây giờ ông về được rồi đấy.
mặt Huy có giãn ra tí nhưng giọng thì không đổi.
-uh..thôi tôi về vậy.
trước thái độ của Huy , Phong cũng không lấy gì làm vui vẻ lắm nhưng cậu ta vẫn quay sang tôi nở 1 nụ cười ngất ngây con gà tây :
-mình về Hằng nhé.
-Phong về cẩn thận ,
tôi khẽ khàng nói và trong lòng thì nguyền rủa tên Huy khốn kiếp đã đối xử 1 cách thậm tê với Phong dễ thương , hiền lành , đẹp trai , có tài như vậy..
chờ cho Phong đi khuất , tôi mới dắt xe vào nhà...lập tức Huy nắm lấy khuỷu tay tôi kéo lại :
-này , sao với thằng đó thì cô ngọt ngào còn đối với tôi thì cô cộc cằn vậy? cô phân biệt đối
xử vừa thôi chứ.
tôi quắc mắc nhìn hắn :
-tránh ra đi ,tôi không có gì để nói với 1 thằng vô duyên , dê mãn tính như cậu.
-thế à , thế cô có biết cái thằng dâm dê dô giáo dục này đã chờ cô suốt mấy tiếng đồng hồ không? tôi phải bỏ cuộc hẹn đi chơi với bạn tôi để chờ cô..vậy mà cô đi thẳng vào nhà với cái mặt như cái mâm thế à?..mà cô hay thật..con gái gì mà lại đi chơi đêm đến 10h mới về..không nhờ ai lại nhờ trúng thằng Phong nữa chứ..đúng là đồ dại trai..
'' mặt như cái mâm ''. '' dại trai ''..tức thật , đâu có bắt hắn chờ đâu....hắn làm cái đầu tôi bốc khói mất...hay là hắn được bọn con gái cưng chiều quen rồi nên thích nói gì thì nói, không coi ai ra gì cả..
-cậu là cái quái gì mà nhiếc móc tôi này nọ..cậu chẳng là gì đối với tôi cả , cậu chỉ là 1 thằng sành điệu , ăn chơi , nhà giàu , đẹp trai , bất tài , dại gái , mặt như thịt bò tái , da như heo nái nghe chưa.
-còn cô ấy à..
giọng Huy gay gắt :
- mắt mí lận, tay búp chuối , xác chết trôi , mặt như con cá đuối , tính tình củ chuối..đã vậy tha^'y thằng Phong thì như mèo thấy mỡ , như ruồi thấy cá tanh..
-uh đấy thì sao..đồ vô duyên thúi.
mặt tôi như sắp khóc đến nơi , tôi hét.
-CÚT , CÚT VỀ NGAY..TÔI SÚT CHÓ NHÀ TÔI RA CẮN CHO TE TUA CÁI QUẦN JEAN HÀNG HIỆU BÂY GIỜ..
-cô dọa tôi đấy à? tôi thấy chó nhà cô rồi..toàn là cún cả chứ cho gì , con thì tên là dylan , 1 con thì Jupiter , còn 1con là future chứ gì...bầy cún ngốc nghếch giống chủ..thấy người lạ vào thì vẫy đuôi , người trong nhà thì cắn.
-HU HU.
Đến đây thì tôi khóc thật sự...vì tôi chẳng biết cách nào để tống khứ thằng âm này về cả...sao mà tôi ghét hắn vậy , ghét quá đi mất..
-thôi , nín đi, đừng có khóc nữa..
hắn bối rối nói rồi dúi vào tay tôi cái kẹo mút.
-tôi cóc cần.
tôi quăng mạnh cái kẹo ra đường và nước mắt tuôn rơi , nhạt nhòa mắt môi..
-thôi , tôi về vây..
hắn nói và quay lưng đi....điều đó làm tôi nhẹ nhõm và tôi nhe răng cười , đùng 1 phát hắn quay người lại khiến cho tôi không kịp ngậm miệng :
-nhưng tôi nói cho mà biết cô là của tôi nghe chưa..mà lần sau cô đừng có về khuya như vậy , an ninh trong thành phố không được tốt đâu..
rồi hắn lên xe ,rú ga phóng đi...còn tôi thì cúi xuống lượm mấy hòn sỏi và...lia theo hắn

Tình yêu tuổi Teen

Read More

Copyright © 2014 TRUYỆN CƯỜI VIỆT NAM | Designed With By Blogger Templates
Scroll To Top