Xưa kia, Quạ và Công chơi rất thân với nhau. Hồi
đó Công vẫn còn rất xấu xí chứ không đẹp như bây giờ, Quạ và Công con nào con
nấy bộ lông cũng đều xám xịt như vừa mới rúc ở bùn lên. Quạ và công vì biết
mình xấu nên chỉ chơi với nhau chứ không dám chơi với những loài chim khác.
Riêng Công thì còn xấu hơn cả Quạ, đầu Công thì
bé tẹo không hề cân xứng với người, thêm vào nữa là cái cổ Công thì dài ngoằng
ngoẵng nên trông rất khó coi. Một hôm Quạ rủ Công:
– Ở đằng kia đang có người thợ vẽ tranh với đủ
các màu vẽ, chúng ta hãy ra đó thừa cơ ông ấy không để ý thì trộm màu về để vẽ
lên cho nhau, sửa sang lại bộ cánh cho đẹp.
Công gật gù nhận lời. Hôm đó người họa sĩ đang
vẽ dở một bộ tứ bình cho người ta, màu vẽ còn bỏ lăn lóc bên cạnh người. Thừa
dịp người họa sĩ ngủ say, Quạ và Công lẻn đến mò vào lấy trộm bút lông và màu
vẽ rồi mang ra một con gò ở giữa hồ. Lần thứ hai Quạ và Công định lẻn vào lấy
trộm tiếp màu vẽ thì người họa sĩ đã ngủ dậy. Chúng đành quay trở ra chiếc gò
thì thấy chỉ lấy được mỗi một hộp mực tàu đen xì, một hộp mực xanh và một túi
kim nhũ lấp lánh. Quạ bảo Công:
– Thôi như vậy cũng vẽ được rồi, ta bắt đầu vẽ
cho nhau đi, để tôi vẽ trước cho anh.
Quạ bảo Công nằm xuống cho mình tô vẽ lên người,
Quạ vốn rất khéo tay nên vẽ cho Công rất đẹp. Ban đầu quạ dùng mực xanh tô vào
đầu, cổ và mình Công. Quạ tô đến đâu là liền rắc kim tuyến tới đó. Tô đến cái
đuôi, Quạ bảo công phải xòe cái đuôi ra như cánh quạt để Quạ tô cho kỹ lưỡng. Ở
mỗi chiếc lông đuôi của Công, Quạ vẽ những vòng tròn và tô bằng mực tàu, sau đó
rắc kim nhũ rất đẹp.
Sau khi tô màu hoàn thiện cho Công, Quạ bắt Công
phơi cái đuôi cho thật khô.
Tiếp đến là giờ đến lúc Công tô lại cho Quạ.
Công thì vốn rất vụng về không hề khéo tay như Quạ nên cực kì lúng túng và
không may cho Quạ là lúc đó thì mực xanh và kim nhũ cũng đã hết rồi.
Công đang loay hoay không biết là tô cho quạ thế
nào thì bông nhiên Quạ khoang bay đến. Thời đó thì Quạ Khoang thuộc họ nhà Quạ
và người nó chỉ một màu trắng toát như vôi. Chưa đáp xuống Quạ Khoang đã giục
tíu tít:
– Anh Quạ, anh đang làm gì đó, mau mau bay về
phương đông thôi
Quạ hỏi:
– Bay về phương đông để làm gì?
Quạ Khoang trả lời:
– Em nghe thấy mọi người nói rằng có tin ở đó có
một trận đánh nhau rất to, nhiều xác chết lắm, đây là một dịp hiếm có của anh
em nhà ta.
Quạ nghe nói đến thịt người thì rất thèm muốn.
Quạ bảo Quạ Khoang:
– Thế à, nhưng để cho Thằng Công nó tô nốt cho
tao bộ lông đã nhé, chịu khó chờ tao một chút!
Quạ khoang nói:
– Không được, anh em ta phải bay đến trước ban
đêm…Ngày mai thì họ mang hết xác đi chôn rồi thì anh em ta còn gì để ăn nữa.
Nghe Quạ Khoang nói vậy, Quạ vô cùng sốt ruột
giục Công:
– Thế mày tô gấp nhanh cho anh đi Công
Quạ Khoang cũng muốn có một bộ lông đẹp để diện
với mọi người. Nó nói xen vào:
– Anh Quạ, em cũng muốn được ăn mặc chỉnh tề đẹp
đẽ một chút, anh cho em tô một chút với
Quạ thấy Quạ Khoang nói vậy nên rất sẵn lòng
chia sẻ một chút màu vẽ cho người em họ của mình. Công thì bị quạ giục, luống
cuống nên đã trút một nửa số mực tàu lên đầu của Quạ. Mực cứ chảy tới nơi đâu
trên mình Quạ là Quạ đen tới đó. Không những thế, Công vì bôi vội nên đã bôi cả
mực vào mỏ và chân của Quạ làm cho Quạ từ đầu tới chân chỉ toàn một màu đen
nhánh như là cột nhà cháy.
Đến lượt Quạ Khoang tô điểm, công trút hết sạch
số mực còn lại lên người Quạ Khoang thành thử Quạ Khoang cũng đen không khác gì
người anh họ mình. Duy chỉ mỗi phần cổ của Quạ Khoang là không dính mực do lúc
mực chảy xuống, Quạ Khoang vội rụt cổ lại nên phần đó không bị mực thấm vào.
Nhìn thấy Công tô điểm cho Quạ Khoang, lúc đó
Quạ mới nhận ra rằng mình đã quá dại dột khi giao phó sắc đẹp của mình cho Công
vì Công quá vụng về. Nhưng mực đã tô rồi không thể làm gì được nữa, tức quá Quạ
mắng cho Công một trận rồi cùng Quạ Khoang bay đi. Cũng kể từ khi đó, Quạ không
bao giờ chơi với Công nữa.
Chính vì lý do trên mà chúng ta thấy ngày nay,
loài công với bộ lông rất đẹp và sặc sỡ. Đi đâu họ hàng nhà Công cũng rất hãnh
diện với vẻ đẹp của mình. Nhưng ngược lại, dòng dõi nhà Quạ thì lại đen thui
như mực từ đầu tới chân, trong đó có Quạ Khoang là còn một chút ngấn trắng ở cổ
do không bị mực thấm. Vì cảm thấy mặc cảm cho vẻ ngoài xấu xí của mình nên đi
đâu Quạ cũng than thở: “Quạ xấu hổ, Quạ xấu hổ”.
Nguồn tổng hợp
