Em làm cùng chỗ với tôi, cứ khờ khờ, dại dại
làm sao ấy. Em vào làm sau tôi. Em trẻ măng, gương mặt đáng yêu nhưng hay buồn.
Mà tôi thì chúa ghét đàn bà làm cái bộ mặt rầu rĩ. Cuộc đời vốn đã không dễ
chịu, đừng tự tạo thêm cho mình áp lực mới phải. Vì thế, cho dù em đẹp, tôi
cũng không ấn tượng với em.
Đám đồng nghiệp trong công ty đồn em thích
tôi. Nhưng tôi không quan tâm lắm. Chuyện như thế vẫn thường xảy ra. Tôi không
vỗ ngực nhận mình hút gái, nhưng có lẽ cái tính khi thi thoảng hài hước, lắm
lúc bất cần đời của tôi lại cứ khiến chị em nhao nhao lên. Một gã trong công ty
có vẻ lấy làm lạ khi tôi không đoái hoài đến em, mặc dù em thích tôi và mặc dù
em đẹp hơn cả tỉ lần những cô gái mà tôi từng yêu chơi, thậm chí là từng lên
giường:
- “Dạo này sao thế, em ấy ngon thế lại si mê
ông như điếu đổ, sao không thử?”
- “Không thích” – Tôi trả lời tỉnh bơ.
- “Sao thế, em ấy đẹp và ngây thơ mà”
- “Uhm, đẹp thật. Nhưng không muốn phải chịu
trách nhiệm. Với tôi, yêu là một cuộc chơi mà ở đó hai người cùng chấp nhận
luật. Em ấy có vẻ như không hiểu và tôi thì không muốn em ấy hối hận sau trò
chơi đó”.
Đúng là thế, đám bà yêu tôi thua em ấy cả
triệu lần nhưng họ hơn ở một điểm: dám chấp nhận. Họ cũng không thiết tha và
mong đợi gì tình yêu này cả. Tôi có thể đến và đi. Tôi không sợ phải chịu trách
nhiệm nhưng tôi sợ phải chịu trách nhiệm với một người mà tôi không yêu!
Thực ra, lí do duy nhất khiến tôi không yêu em
không phải là những điều đó mà bởi vì em… quá giống với người đó. Người con gái
mà tôi đã từng yêu hơn cả bản thân mình. Tôi đã từng mang tới cho cô ấy quá
nhiều hi vọng để rồi cô ấy tấm tức ra đi trong tiếc nuối. Chúng tôi cũng đã
sống như vợ chồng, tôi đã nỗ lực từng ngày để cuộc sống của hai đứa tốt hơn.
Nhưng rốt cục, tình yêu và sự chân thành ấy
chẳng có nghĩa gì. Cô ấy chờ đợi tôi quá lâu. Bố mẹ cô ấy không chấp nhận tôi
vì tôi không xứng với gia đình họ. Mặc cho em đã từng bỏ nhà theo tôi nhưng rốt
cục, em đã mất niềm tin vì tôi cần nhiều thời gian hơn nữa để làm được cho cô
ấy những điều khiến cô ấy tự hào.
Cô ấy ra đi, lấy một tấm chồng và hôn nhân trở
thành bi kịch. Không bi kịch sao được khi mà tim không yêu và tâm thế miễn
cưỡng. Tôi nghe tin về cô ấy, thấy lòng mình đau.
Và giờ là em!
Em cũng mỏng manh, yếu đuối và yêu không cần
điều kiện y như cô ấy. Nhưng em không phải mẫu người dám “đánh đu” với đời. Nếu
bị tổn thương, em sẽ gục ngã. Mà tôi thì không muốn em như vậy. Thế nên, tôi
tuyệt đối Không yêu em!
Tôi đã từng hẹn hò, cặp kè mà đúng hơn
là dạo chơi với nhiều cô gái khác sau khi chia tay người yêu đầu. Đó là những
cuộc tình như một trò chơi mà hai người trong cuộc dám chấp nhận thất bại. Mọi
thứ đến với chúng tôi nhẹ nhàng và ra đi cũng không dằn vặt lẫn nhau.
Em biết tất cả những điều đó về tôi nhưng em
vẫn thầm yêu. Em lẽo đẽo chạy theo tôi mỗi ngày, lo tôi ốm, lo tôi mệt. Em làm
cơm trưa cho tôi, tới nhà chăm sóc khi tôi say rượu cả ngày trời. Đổi lại, tôi
chỉ gửi lại em vài câu tỉnh lạnh:
- “Anh không bắt em làm những điều này. Đừng
hi vọng quá nhiều vì anh không yêu em”.
Em chẳng bao giờ trả lời tôi về những câu nói
đại loại như vậy. Em chỉ luôn im lặng. Giống như thể yêu là việc của em, chỉ
riêng em mà thôi.
Hơn 1 năm trời, kể từ ngày em thú nhận yêu
tôi, không một ngày nào tôi không thấy em. Đôi khi sự có mặt của em làm tôi
thấy phiền phức và mệt mỏi nhưng nó lại trở thành một thói quen.
Một ngày tháng 8, trời ngả sang thu, em không
đi làm. Đó là lần đầu tiên tôi thấy em nghỉ!
Tôi hơi nóng ruột.
Ngày thứ hai, tôi khó chịu và bực bội. Nhưng
tôi không có số của em.
Ngày thứ ba… em gọi tới! Em hẹn gặp tôi ở quán
cà phê gần công ty. “Quái thật, sao tôi phải đi gặp em khi mà tôi không yêu
em?” – tôi nghĩ thầm trong bụng như thế khi mà tôi đang trên đường sang quán.
Tôi thấy mình khó hiểu và kì cục.
- “Anh khỏe chứ?”
- “Khỏe! Sao em nghỉ thế?”
- “Em bận việc”
- “Xong chưa?”
- “Cũng sắp rồi”
- “Uhm”
Chúng tôi chỉ nói ngần ấy câu. Cũng chẳng có
gì hơn để nói cả. Tôi ngồi nhâm nhi ly cà phê. Em nhìn đồng hồ và đứng
dậy:
- “Em về đây. Nếu có thời gian, anh tới dự
nhé”.
Em đặt lên bàn tấm thiệp hồng. Trong khoảnh
khắc, chân tay tôi bủn rủn. Tôi đoán nó là của em nhưng ngàn lần, vạn lần tìm
cách thuyết phục không phải thế.
Tôi nắm lấy tay em níu lại:
- “Em lấy chồng?”
- “Vâng, cũng phải thế thôi anh”
- “Sao lại thế…?”
Em quay lại nhìn tôi:
- “Vì anh không yêu em, nên em đi lấy chồng”.
- “Đừng”
Trong đầu tôi xuất hiện nỗi ám ảnh về người
cũ. Cô ấy cũng vì muốn quên tôi mà lấy chồng. Rốt cục thì sao? Cô ấy đã khốn
khổ vì cuộc hôn nhân đó.
Với em, thực ra tình cảm trong tôi là gì? Sự
thương hại hay là tình yêu? Tôi sợ em sẽ khổ khi đi lấy chồng, là tình thương
của một gã đàn ông từng chịu nhiều tổn thương hay sợ mất em?
- “Em đừng lấy chồng”
- “Nhưng… anh không cần em, còn người đó thì
khác”
- “Đừng dùng một người để quên một người. Em
sẽ khổ”.
- “Nhưng điều đó còn dễ chịu hơn nhiều việc ôm
mình tình yêu không bao giờ được đáp lại”
- “Nếu anh nói, anh yêu em, em sẽ hủy cưới
chứ?”
- “Anh chỉ đang thương hại em mà thôi”
- “Không, là anh yêu em”
Em yên lặng rồi giật tay ra khỏi tôi:
- “Kể cả thế, cũng đã quá muộn rồi. Em không
thể hủy cưới. Em sẽ không bao giờ bỏ người đó”.
Tôi chết lặng nghe em nói. Tôi buông tay em
ra… Em lặng lẽ bước về phía cửa. Còn lại mình tôi với tấm thiệp hồng cay đắng
mà em trao. Tôi lật giở tấm thiệp, là tên em và… tên tôi.
Tôi thấy sống mũi mình cay cay, tôi lao ra
khỏi quán và tìm em.
- “Em ở đây này!”
Em đứng khuất sau hàng cây trước quán để chờ
tôi. Em tài quá. Em biết là tôi sẽ đau khi mất em, biết là tôi sẽ níu
kéo. Hình như trong cuộc chơi này, em là người nắm luật rất chắc, bởi vì em
hiểu đối thủ của mình. Em đã dám chơi và dám chịu hậu quả.
Tôi bước tới ôm em vào lòng:
- “Mình hẹn hò nhé”
- “Em còn đang cân nhắc, vì xem ra, anh chơi
trò yêu kém quá”
Tôi bật cười. Tôi thấy yêu đời. Tôi giữ tấm
thiệp đó lại. Bao giờ tôi và em cưới, tôi sẽ làm mẫu y hệt thế.